Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Trạm Sạc Không Dành Cho Người Mặt Dày
Chương 2
04
Lòng tham là một loại nghiện.
Chỉ cần nếm được chút ngọt ngào, người ta sẽ muốn có thêm nhiều hơn nữa.
Tối ngày thứ ba, trong hình ảnh camera giám sát không chỉ có xe của Vương Bảo, mà bên cạnh còn xuất hiện thêm một ổ cắm điện dài ngoằng.
Dây điện kéo lê từ trạm sạc đến chiếc xe điện cũ kỹ kia, thậm chí còn tách ra một nhánh nối với máy sưởi công suất lớn đặt trong xe Vương Bảo.
“Trời lạnh thế này, sưởi cho xe khỏi ẩm.” Bà Vương đứng bên cạnh chỉ đạo.
Tôi nhìn cái sợi dây đấu nối tạm bợ kia mà bật cười lạnh trong lòng.
Tải nặng như thế, lại dùng kiểu đấu dây kém chất lượng như vậy — không xảy ra chuyện mới là lạ.
Ngay lúc đó, một chiếc xe đen bóng to lớn từ từ lướt vào khung hình.
Chủ xe là cư dân mới chuyển đến, đậu ở chỗ kế bên.
Chiếc Rolls-Royce Ghost hai tông màu, dưới ánh đèn hầm xe mờ mờ phát ra mùi tiền rõ mồn một.
Cửa xe mở ra, bước xuống là một gã đàn ông đầu trọc lực lưỡng, cổ đeo dây chuyền vàng to bản, cánh tay đầy hình xăm.
Long ca.
Tên tuổi có tiếng ở khu này, xuất thân làm ăn đất đai, tính khí nóng nảy nhưng rất có nguyên tắc.
Vừa xuống xe, anh ta nhíu mày nhìn đống dây dợ lộn xộn bên cạnh, rồi đảo mắt sang bà Vương đang ngồi xổm chỉnh ổ cắm.
“Này, dây gì mà kéo thế kia? Tránh xa xe tôi ra!” Long ca giọng to như sấm, mang theo khí thế giang hồ.
Bà Vương giật mình, nhưng thấy là đầu trọc thì tưởng là hạng không đàng hoàng, lại nghĩ đang ở trong khu dân cư, chắc đối phương không dám làm gì, bèn hùng hổ đáp:
“Quát cái gì mà quát! Tôi sạc xe tôi, liên quan gì đến anh? Có tiền thì giỏi chắc?”
Long ca lườm bà một cái, chắc thấy đôi co với bà già thì mất mặt, chỉ mắng một câu “Đồ thần kinh”, rồi khóa xe bỏ đi.
Bà Vương nhổ một bãi nước bọt vào bóng lưng của Long ca: “Đồ gì đâu! Ăn mặc bóng bẩy mà chẳng có chút tư cách nào!”
Đêm dần khuya.
Hầm xe trở nên yên ắng.
Trong màn hình giám sát, phần đầu nối của đoạn dây điện bắt đầu tóe ra những tia lửa nhỏ.
Ban đầu chỉ là vài đốm sáng li ti như đom đóm.
Sau đó, lớp băng keo đen chảy ra, nhỏ tong tong xuống đống đồ lặt vặt bên dưới.
Ở đó có bìa giấy, túi nylon, và cả một chai nước rửa kính loại rẻ mà bà Vương bỏ đó chưa vứt.
Lửa bùng lên.
Dù trần hầm có hệ thống phun nước tự động, nhưng ngọn lửa lại bốc lên đúng chỗ khuất giữa hai xe — điểm mù của hệ thống.
“Bùm!” — một tiếng nổ trầm đục vang lên.
Chai nước rửa kính phát nổ.
Lưỡi lửa tức thì nuốt chửng đống rác, mang theo hơi nóng và khói độc, phả thẳng vào chiếc Rolls-Royce trị giá cả gia tài kế bên.
Chuông báo động rú lên inh ỏi, xé toạc sự tĩnh mịch trong đêm.
Tôi nhìn màn hình hỗn loạn trước mặt, ngón tay nhẹ gõ lên mặt bàn.
Vở kịch lớn… chính thức bắt đầu rồi.
05
Chỉ qua màn hình thôi mà tôi cũng cảm nhận được sự hỗn loạn tại hiện trường.
Hệ thống phun nước cuối cùng cũng được kích hoạt, sương nước lan khắp nơi — nhưng đã quá muộn.
Lớp sơn bên hông trái của chiếc Ghost đã bị nhiệt độ cao hun đến phồng rộp, viền dưới cửa xe cháy đen xì, nghiêm trọng hơn là những chất hóa học sau khi cháy theo nước tràn khắp thân xe.
Long ca mặc nguyên bộ đồ ngủ lao xuống, sau lưng là mấy gã đàn em mặt mày bặm trợn.
Nhìn thấy cảnh tượng chiếc xế cưng bị hủy hoại, sắc mặt Long ca đen như đáy nồi.
Anh ta không nói một lời, đạp mạnh một cú làm đống xác trạm sạc cháy đen văng lăn lóc.
Bảo vệ cũng dẫn bà Vương và Vương Bảo xuống.
Thấy trận thế như vậy, chân bà Vương mềm nhũn, ngồi phệt xuống nền xi măng ướt sũng, vỗ đùi than khóc:
“Ôi trời ơi! Tôi tạo nghiệp gì mà ra nông nỗi này! Xe của tôi ơi!”
Nhưng cái bà khóc không phải là chiếc Rolls-Royce, mà là cái xe công nghệ của con trai bà bị vạ lây.
Long ca quay lại, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống người đối diện.
“Im ngay!”
Một tiếng quát như sấm động.
Tiếng khóc của bà Vương lập tức nghẹn lại như con gà bị bóp cổ.
“Lửa do bà gây ra hả?” Long ca chỉ vào đống dây điện nối loằng ngoằng dưới đất.
Mắt bà Vương đảo lia lịa, theo bản năng định chối: “Không… không phải tôi! Là cái trạm sạc đó tự cháy! Tôi cũng là nạn nhân mà!”
Đúng lúc đó, nhân viên bên đại lý 4S và người của công ty bảo hiểm cũng có mặt.
Mấy người đi quanh chiếc xe một vòng rồi lắc đầu.
“Anh Long, thiệt hại khá nghiêm trọng đấy. Toàn bộ lớp sơn bị phá hủy, cản hông bị biến dạng, hệ thống dây điện khả năng cũng hư tổn. Ước tính sơ bộ, cả chi phí sửa chữa và khấu hao tài sản, ít nhất phải năm trăm ngàn tệ.”
Năm trăm ngàn tệ.
Ba chữ này như cái búa tạ giáng thẳng vào đầu mẹ con bà Vương.
Mặt Vương Bảo tái mét, run lẩy bẩy lùi dần ra sau.
Bà Vương thì trợn trắng mắt, người mềm oặt ra — giả ngất.
Chiêu này bà ta đã diễn suốt mấy chục năm, chưa từng thất bại.
Nhưng lần này… không có tác dụng.
“Giả chết hả?” Long ca nhếch môi cười khẩy, ra hiệu cho đàn em.
Tên đàn em không nói một lời, vác luôn một thùng nước lạnh từ trụ cứu hỏa kế bên, dội thẳng lên đầu bà Vương.
“A a a a ——!!!”
Bà Vương hét chói lói, nhảy dựng lên, toàn thân ướt sũng, trông chẳng khác gì gà mắc mưa.
“Tỉnh rồi chứ?” Long ca cúi xuống, vỗ vỗ lên gương mặt nhăn nheo của bà ta, lạnh giọng:“Nghe cho rõ — thiếu một xu, tôi khiến con trai bà cả đời này đừng mong kiếm cơm ở cái thành phố này nữa. Không tin thì cứ thử.”
Cảnh sát cũng vừa đến nơi, sau khi kiểm tra hiện trường thì nhanh chóng kết luận:
“Rõ ràng là do đấu nối điện trái phép gây chập mạch và cháy. Ai là người nối dây?”
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía bà Vương.
Còn tôi, ngồi trước màn hình, tự rót cho mình một ly rượu vang đỏ.
Kính chúc cho đêm nay — thật trọn vẹn và tuyệt vời.
06
Bà Vương vừa tỉnh lại, phản ứng đầu tiên không phải là nhận sai, mà là tìm người gánh tội thay.
Bà ta đảo mắt một vòng quanh đám đông, không thấy tôi đâu, liền túm lấy tay quản lý khu – lão Trần trơn tru.
“Anh Trần! Anh phải làm chứng cho tôi! Cái trạm sạc này là của Tiểu Lâm! Là trạm của cô ta có vấn đề mới gây cháy! Tôi chỉ dùng bình thường thôi mà!”
Lão Trần vốn là cáo già, nghe câu này mà mồ hôi lạnh túa ra.
Nếu lôi chuyện chất lượng thiết bị vào, thì ban quản lý cũng khó thoát khỏi trách nhiệm giám sát.
“Chị Vương à, lời nói phải cẩn thận. Trạm sạc nhà cô Lâm là hàng chính hãng, đầy đủ chứng nhận. Sao đến chị dùng thì lại hỏng?”
“Là lỗi của nó!” Bà Vương cắn chặt không buông, giọng the thé đến chói tai, “Nếu không phải nó cắt điện, tôi đã không phải gọi người đến sửa! Tôi không sửa thì đã không xảy ra chuyện! Suy cho cùng, là nó hại tôi!”
Cái kiểu lập luận trơ tráo này, đúng là vô địch thiên hạ.
Long ca tuy nóng tính nhưng không ngu.
“Được thôi, cái cô họ Lâm đâu? Gọi cô ta xuống đây!”
Lão Trần vội vã gọi cho tôi.
Cuộc gọi đầu tiên — tôi không nghe máy.
Cuộc thứ hai — vẫn không nghe.
Cuộc thứ ba — tôi bắt máy.
Giọng tôi vang lên với chút lười biếng ngái ngủ xen chút ngạc nhiên rất đúng lúc:
“A lô? Anh Trần? Khuya vậy rồi có chuyện gì à?”
“Cô Lâm! Xảy ra chuyện lớn rồi! Trạm sạc nhà cô bị cháy, làm hư cả chiếc xe sang kế bên! Cô mau về đi!”
“Hả?” Tôi giả vờ hoảng hốt, “Sao có thể thế được? Tôi đang ở Tam Á mà, trước khi đi tôi đã ngắt cầu dao rồi cơ mà.”
“Chuyện này nói qua điện thoại không rõ đâu, công an với Long ca đang có mặt tại hiện trường, chờ cô về làm rõ.”
Lúc này, bà Vương giật lấy điện thoại, gào lên vào loa:
“Tiểu Lâm! Cô là đồ thất đức! Chính cô nói cho tôi mượn sạc! Giờ có chuyện lại định trốn tránh? Tôi nói cho cô biết, tiền cô phải đền! Cô là tiểu thư nhà giàu, mấy chục ngàn tệ với cô chẳng đáng là bao, nhưng với mẹ con tôi là cả mạng sống! Cô không thể thấy chết mà không cứu!”
Giọng bà ta vang khắp tầng hầm nhờ loa ngoài, từng câu từng chữ đều đánh vào lòng thương hại của người nghe.
Sắc mặt Long ca lập tức thay đổi.
Anh ta nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại, ánh mắt bắt đầu mang theo sự nghi ngờ.
Nếu thật sự là tôi cho phép bà ta sử dụng, vậy thì với tư cách chủ sở hữu thiết bị, tôi có thể bị liên đới trách nhiệm.
“Em gái, nếu đúng là em cho bà ta mượn, thì phải về giải thích rõ ràng.” Long ca nói thẳng vào điện thoại.
Tôi im lặng hai giây.
“Được. Sáng mai tôi sẽ bay về ngay.”
Cúp máy, tôi nhìn vào màn hình, nơi gương mặt bà Vương hiện lên với vẻ nhẹ nhõm vì tưởng rằng đã đổ được tội cho người khác.
Cứ cười đi, cười nốt nụ cười cuối cùng còn cười được.
Bà tưởng tìm được người chịu trận là thoát nạn?
Không ngờ rằng — bà đang tự tay đào mộ cho chính mình.
07
Chiều hôm sau, tôi kéo vali xuất hiện ở cổng khu dân cư.
Vừa bước vào sảnh lớn, đã bị mấy bà lão thân thiết với bà Vương bao vây lấy.
“Ôi trời, Tiểu Lâm, cuối cùng cháu cũng về rồi. Cháu nói xem, thiết bị hỏng thì đừng cho người khác mượn, giờ rắc rối to như thế rồi đây này.”
“Đúng đó, cả nhà chị Vương lo phát sốt lên. Nhà cháu điều kiện tốt, giúp họ trả chút tiền đi, dù sao cháy cũng do đồ nhà cháu.”
Đây chính là sức mạnh của dư luận.
Chỉ trong nửa ngày, bà Vương đã có thể biến trắng thành đen, tự tô vẽ bản thân thành người bị hại vô tội, còn tôi thì trở thành “ác nữ” — cho hàng xóm mượn thiết bị lỗi, khiến người ta gặp nạn.
Tôi không phản bác gì, chỉ cúi đầu, ra vẻ như đã bị dọa sợ đến mất hồn.
“Các dì, cháu đi giải quyết chút việc trước, lát nữa nói chuyện sau.”
Tôi đẩy nhẹ đám đông ra, không đi thẳng xuống hầm xe mà rẽ vào văn phòng ban quản lý.
Lúc đó, lão Trần đang nhăn nhó rít thuốc, vừa thấy tôi như thấy cứu tinh.
“Cô Lâm, cô về rồi! Long ca vừa ra tối hậu thư, hôm nay không có câu trả lời thì anh ta sẽ đưa ra tòa luôn!”
“Anh Trần, tôi muốn xem lại camera giám sát.” Tôi bình thản nói.
“Camera? Nhưng cảnh sát họ xem rồi mà?”
“Tôi cần xem tất cả video giám sát trong nửa tháng qua, đặc biệt là khu C.” Tôi nhìn thẳng vào mắt ông ta, “Và cả nhật ký tuần tra của ban quản lý.”
Lão Trần bị khí thế của tôi dọa cho hơi lùi lại, lưỡng lự: “Cái này… không dễ đâu…”
“Anh Trần, nếu tôi không chịu trách nhiệm, vậy thì rõ ràng là do ban quản lý anh lỏng lẻo, để người ngoài tự ý đấu điện. Anh nghĩ Long ca sẽ bỏ qua cho ban quản lý à?”
Một câu — trúng ngay chỗ đau.
Lão Trần lập tức dập tắt điếu thuốc: “Tra! Tra ngay! Tiểu Trương! Dẫn cô Lâm vào phòng camera!”
Tôi lấy được tất cả bản sao mình cần.
Hít sâu một hơi, tôi dặm lại lớp trang điểm, khiến gương mặt mình càng thêm nhợt nhạt — trông giống một người vừa trải qua một đêm đầy ác mộng.
Sau đó, tôi bước xuống hầm xe.
Ở nơi đó — một buổi “tam đường hội thẩm” đang đợi tôi.