Phượng Hoàng Nhỏ Máu

Chương 2



Ta tiếp tục nói dối.

“Đại phu nói, sau này không thể động đến kim chỉ nhiều như vậy nữa.”

“Tiệc mừng thọ Thái hậu lần này là cơ hội cuối cùng để ta lấy lại ân sủng ở kinh thành.”

Ta nhìn hắn đầy mong đợi:

“Xin chàng nhất định phải trả lại quà mừng thọ cho ta sớm.”

“Được không?”

Bùi Cảnh khẽ cọ vào chóp mũi ta, cười nói.

“Nàng nói cứ như thể ta không trả lại cho nàng vậy.”

Ánh mắt hắn dừng trên cổ tay ta, an ủi.

“Nàng là Quận chúa, dù sao cũng sẽ không đến nỗi nào đâu.”

Nhưng tiếng lòng của hắn rõ ràng đang nói:

[Tay của A Du có phế cũng không sao, dù sao nàng cũng là Quận chúa. Nhưng Yên Nhi chỉ là một cô nhi, tiền đồ không thể chậm trễ được.]

[Đợi Yên Nhi vào được Nữ tử thư viện, phần đời còn lại ta sẽ chỉ ở bên một mình A Du thôi.]

Trước khi đi, Bùi Cảnh hỏi ta:

“Vừa rồi nàng nói bức thêu này còn có vấn đề gì à?”

Ta đã sớm ổn định lại tâm trạng.

Mỉm cười đáp:

“Bức thêu chưa được đóng khung, còn lại đều đã hoàn thành cả rồi.”

Bùi Cảnh gật đầu hài lòng:

“Quận chúa quả là người tài trí. Đợi ta đóng khung xong sẽ trả lại cho Quận chúa.”

Nhưng tiếng lòng của hắn lại rõ ràng đang nói:

[Nếu đã vậy, ta có thể đóng khung xong rồi tặng cho Yên Nhi.]

Ta hít một hơi thật sâu, lòng đau như cắt.

Nhưng cũng thật may mắn.

Ta vẫn còn con bài tẩy.

Vì là thêu hai mặt, bức “Phượng Minh Triêu Dương” vẫn còn thiếu một công đoạn, một mặt trong đó khi soi dưới ánh nắng sẽ thấy hình ảnh phượng hoàng nhỏ máu.

Nếu hắn thật sự đem tâm huyết của ta tặng cho người khác để lấy lòng.

Thì đừng trách ta biến tấm chân tình của hắn thành lá bùa đòi mạng.

3
Nghe theo lời dặn của đại phu, ta đã không động đến kim chỉ nửa tháng trời.

Chỉ sắp xếp lại những bức thêu tinh xảo mà mẫu thân để lại.

Mẫu thân là thiếp của phụ vương, xuất thân là một thợ thêu hàng đầu ở Tô Châu.

Nếu muốn lấy lòng Thái hậu, ta cũng có thể chọn bất kỳ bức thêu nào trong số đó làm quà mừng thọ.

Chỉ là không nỡ mà thôi.

Nếu Bùi Cảnh đường đường chính chính đến xin bức thêu của ta, ta tự nhiên vẫn còn cách khác.

Nhưng hắn rõ ràng đã quyết tâm lừa dối ta đến cùng.

Nếu đến tận yến tiệc mừng thọ của Thái hậu.

Hắn mới nói với ta rằng quà mừng thọ đã mất từ lâu.

Ta không dám tưởng tượng, một kẻ không mang theo quà mừng thọ như ta sẽ phải chịu bao nhiêu ánh mắt khinh miệt.

Thái hậu tuy sẽ không nói gì.

Nhưng chỉ một ánh mắt của bà, những kẻ có lòng cũng có thể đọc ra vô số ý tứ.

Cuộc sống của ta ở kinh thành vốn đã khó khăn.

Lấy lòng Thái hậu đang nắm đại quyền hiện nay là cách duy nhất để ta khôi phục lại các mối quan hệ xã giao bình thường.

Cuối cùng, ta đành đau lòng chọn một bức “Thị Nữ Xúc Cúc Đồ” từ trong số những bức thêu của mẫu thân.

4
Vừa mới đóng khung xong, ta từ lầu hai của tiệm đóng khung đi xuống.

Bắt gặp một nàng thợ thêu đang cầm mẫu hoa của mình đi bán.

Chương trước Chương tiếp
Loading...