Từ Hôn Ngay Giữa Điện Kim Loan

Chương 8



“Ngươi đoán xem cả nhà Cố gia ngươi có đủ đầu để chặt không?”

Cơ thể Cố Ngôn Triệt bắt đầu run rẩy.

Những điều này không phải hắn chưa từng nghĩ tới.

Chỉ là hắn không dám nghĩ sâu hơn.

“Còn về Tô Liên Nhi ——”

Ta khựng lại, thưởng thức cảnh huyết sắc trên mặt hắn rút cạn.

“Một đứa con gái của tội thần, một ‘ái thiếp’ của kẻ chủ mưu trong vụ án mưu phản.”

“Ngươi nghĩ ả sẽ có kết cục gì?”

“Để ta nói cho ngươi biết.”

Ta sáp lại gần hắn, từng chữ từng chữ tàn nhẫn buông ra.

“Ả sẽ bị sung làm quân kỹ, đày đến Bắc cảnh chịu muôn vàn nhục nhã.”

“Đó chính là kết cục mà ngươi dùng mạng để đổi lấy.”

“Không… không! Cô nói láo!”

Hắn suy sụp rồi.

“Cô gạt ta! Đồ độc phụ!”

Ta đứng thẳng người, từ trên cao nhìn xuống hắn, như nhìn một con kiến hèn mọn.

“Ta có gạt ngươi hay không, trong lòng ngươi tự rõ.”

“Cố Ngôn Triệt, kẻ đứng sau ngươi chưa bao giờ có ý định cho ngươi sống.”

“Ngươi và hắn chẳng qua chỉ là lợi dụng lẫn nhau.”

“Bây giờ quân cờ là ngươi đã phế rồi, hắn đương nhiên phải biến ngươi thành con cờ bỏ.”

“Để ngươi tự sát trong thiên lao, là mang tất cả bí mật xuống mồ theo luôn.”

Lời nói của ta triệt để đánh sập phòng tuyến tâm lý cuối cùng của hắn.

Hắn mềm nhũn trên mặt đất, ánh mắt vô hồn, miệng lẩm bẩm.

“Con cờ bỏ… ta là con cờ bỏ…”

Ta nhìn hắn, biết thời cơ đã chín muồi.

“Ta có thể cứu ngươi.”

Ta nhẹ nhàng ném ra câu nói này.

Hắn ngẩng phắt lên: “Cô… cô nói gì?”

“Ta nói, ta có thể cứu ngươi, cũng có thể cứu Tô Liên Nhi.”

Ta ngồi thụp xuống nhìn thẳng vào mắt hắn.

“Chỉ cần ngươi nói cho ta biết, kẻ đứng sau lưng ngươi là ai.”

Hắn nhìn ta, ánh mắt biến ảo khôn lường.

Có nghi ngờ, có giằng xé, và có cả tia hy vọng yếu ớt.

“Ta lấy gì để tin cô?”

“Bởi vì ta là con đường sống duy nhất của ngươi hiện tại.”

Ta đứng dậy không thèm nhìn hắn nữa.

“Sự kiên nhẫn của ta có giới hạn. Một nén nhang sắp hết rồi.”

“Ngươi tự mình suy nghĩ cho kỹ đi.”

Nói xong, ta quay người chuẩn bị rời đi.

Ta biết hắn sẽ mở miệng.

Bản năng sinh tồn và tình yêu dành cho Tô Liên Nhi sẽ khiến hắn đưa ra lựa chọn đúng đắn nhất.

“Đợi đã!” Quả nhiên hắn gọi ta lại.

Ta dừng bước, không quay đầu.

“Là…” Hắn khó nhọc thốt ra một cái tên.

“Là Tần vương. Tiêu Cảnh Từ.”

“Oanh” một tiếng, não ta như nổ tung.

Là hắn.

Sao lại có thể là hắn?

Người đàn ông ba năm trước vì thứ muội của ta mà cắt đứt với ta.

Người đàn ông ta từng yêu thấu xương tủy, cũng hận thấu tâm can.

Tại sao hắn lại làm vậy? Tại sao phải dồn Khương gia ta vào chỗ chết?

Vô số câu hỏi xoay vần trong đầu.

Lòng ta rối bời.

“Ngươi chắc chứ?” Giọng ta hơi run.

“Ta chắc chắn.” Giọng Cố Ngôn Triệt mang theo sự giải thoát.

“Là hắn tìm đến ta.”

“Nói rằng hắn có thể giúp ta từ hôn, giúp ta lấy Liên Nhi làm vợ.”

“Kế hoạch Binh phù cũng do một tay hắn vạch ra.”

“Hắn nói chỉ cần lật đổ Trấn Quốc Đại tướng quân, bệ hạ sẽ giao cho hắn trọng trách.”

“Đến lúc đó, hắn sẽ minh oan cho Tô gia, để Liên Nhi lấy lại thân phận tiểu thư quan gia.”

“Ta nhất thời hồ đồ, nên đã đồng ý…”

Thì ra là vậy. Mọi chuyện đã nói thông rồi.

Chỉ có hắn mới có khả năng bày ra ván cờ lớn đến thế ở kinh thành.

Và cũng chỉ có hắn mới có động cơ lật đổ cha ta.

Cha ta là Binh mã Đại nguyên soái, là võ tướng được Hoàng đế tín nhiệm nhất.

Chỉ cần cha ta còn ngày nào, hắn vĩnh viễn không thể nhúng tay vào binh quyền.

Mà hắn lại muốn cái vị trí đó.

Vậy nên Khương gia chúng ta trở thành hòn đá tảng cản đường lớn nhất của hắn.

Hay cho Tiêu Cảnh Từ.

Ba năm trước hắn hủy hoại nhân duyên của ta.

Ba năm sau hắn muốn hủy hoại cả nhà ta.

Ta siết chặt nắm đấm, móng tay cắm sâu vào da thịt.

Căm hận ngút trời dâng lên từ đáy lòng.

“Hắn còn nói gì nữa?”

Ta cố nén cảm xúc hỏi tiếp.

“Hắn còn nói…” Cố Ngôn Triệt do dự một chút.

“Kẻ mang Binh phù thật đi Bắc cảnh tên là ‘Cô Lang’, là tử sĩ tâm phúc của hắn.”

“Còn nói… cô sẽ vĩnh viễn không thể ngờ được, người giúp cô lại là ai…”

Ta giật thót.

Yến Vân! Lẽ nào…

Một ý nghĩ đáng sợ hình thành trong đầu ta.

Không, không thể nào.

Ta lắc mạnh đầu, ép bản thân phải bình tĩnh: “Ta biết rồi.”

Ta để lại một câu, bước nhanh ra khỏi phòng giam.

Ta phải lập tức quay về.

Phải lập lại kế hoạch.

Tiêu Cảnh Từ, ngươi tưởng ván cờ này ngươi nắm chắc phần thắng rồi sao?

Chúng ta cứ chờ xem.

11

Ta thất thần bước ra khỏi thiên lao.

Chương trước Chương tiếp
Loading...