Từ Hôn Ngay Giữa Điện Kim Loan

Chương 10



12

Giọng nói của Tiêu Cảnh Từ hệt như một thanh dao mềm.

Không làm tổn thương người, nhưng lại khiến tâm can lạnh toát.

Ta nhìn hắn, khẽ cười: “Đúng vậy Vương gia, đã lâu không gặp.”

Ta cố tình nhấn mạnh hai chữ “Vương gia”.

Nhắc nhở hắn, cũng là nhắc nhở chính mình.

Giữa chúng ta từ lâu đã không còn là thanh mai trúc mã A Từ và Vi Vi nữa.

Mà là Tần vương và đích nữ Tướng quân phủ, rạch ròi quân thần.

Ý cười trong mắt hắn nhạt đi vài phần: “Ngồi đi.” Hắn chỉ chiếc ghế đối diện.

Ta không nhúc nhích, đứng yên tại chỗ lẳng lặng nhìn hắn.

“Vương gia, chuyện hôm nay có lẽ ngài đã nghe nói rồi.” Ta vào thẳng vấn đề.

Hắn gật đầu, vẻ mặt đầy tiếc nuối.

“Nghe nói rồi. Cố Ngôn Triệt đúng là hồ đồ, lại vì con gái tội thần mà làm ra chuyện hoang đường thế này. Ủy khuất cho nàng rồi.”

Hắn diễn giỏi thật.

Nếu không phải ta đã biết trước chân tướng, e rằng đã bị bộ dạng tình sâu nghĩa nặng này lừa phỉnh.

Trong lòng ta cười khẩy, ngoài mặt không mảy may biến sắc: “Vương gia nói đúng. Hắn quả thật rất hồ đồ.”

Ta dừng một chút, câu chuyện xoay chuyển: “Nhưng ta hôm nay đến không phải để nói về hắn. Mà là muốn hỏi Vương gia một chuyện.”

“Ồ?” Hắn nhướng mày: “Chuyện gì?”

Ta nhìn thẳng vào mắt hắn, không bỏ sót bất kỳ biểu cảm nhỏ nhặt nào.

“Cố Ngôn Triệt công khai từ hôn trên điện Kim Loan, chuyện này có phải có kẻ đứng sau xúi giục?”

Câu hỏi của ta cực kỳ trực diện và sắc bén.

Không khí nháy mắt đóng băng.

Nụ cười trên mặt Tiêu Cảnh Từ biến mất hoàn toàn.

Hắn nhìn ta, ánh mắt trở nên thâm thúy và nguy hiểm.

“Vi Vi, lời này của nàng là có ý gì? Nàng nghi ngờ có kẻ giở trò quỷ sau lưng?”

“Lẽ nào không phải sao?” Ta vặn lại.

“Cố Ngôn Triệt tuy ngu xuẩn, nhưng chưa ngu đến mức dám khiêu chiến thiên uy trên điện Kim Loan.”

“Nếu không có ai chống lưng cho hắn, có cho hắn mười lá gan hắn cũng không dám.”

Vừa nói ta vừa từ từ bước đến trước mặt hắn. Khoảng cách chưa đầy một bước chân.

Ta có thể ngửi rõ mùi long diên hương thanh mát trên người hắn.

Vẫn là mùi hương quen thuộc như xưa.

Chỉ là lòng người đã sớm đổi thay.

Ta ngẩng đầu đón lấy ánh mắt dò xét của hắn, từng chữ từng chữ nói rõ ràng.

“Người có thể khiến hắn không sợ hãi như vậy, khắp kinh thành đếm trên đầu ngón tay.”

“Vương gia, ngài nói xem sẽ là ai?”

Lời của ta như một thanh kiếm sắc nhắm thẳng vào yết hầu của hắn.

Bầu không khí trong thư phòng căng thẳng đến tột độ.

Ta thậm chí còn nghe thấy tiếng tim mình đập liên hồi.

Ta đang đánh cược.

Cược rằng hắn không dám thừa nhận.

Cũng cược rằng hắn không dám ra tay với ta ngay lúc này.

Chỉ cần hắn có một chút chần chừ, liền chứng minh hắn có tật giật mình.

Đồng thời chứng minh suy đoán của ta là đúng.

Tiêu Cảnh Từ nhìn ta, chìm vào im lặng.

Trong đôi mắt sâu không đáy kia bão táp cuộn trào.

Có kinh ngạc, có dò xét, có sát ý.

Còn có cả những cảm xúc phức tạp mà ta không sao hiểu được.

Hồi lâu hắn mới bật cười.

Cười có phần bất đắc dĩ, lại có phần tự giễu.

“Vi Vi, nàng vẫn giống hệt như xưa.”

“Chẳng thay đổi chút nào, lúc nào cũng thông minh như thế.”

Hắn không thừa nhận, cũng chẳng phủ nhận.

Nhưng thái độ của hắn đã cho ta câu trả lời.

Trái tim ta triệt để chìm xuống đáy vực.

Quả nhiên là hắn.

“Tại sao?” Ta không nhịn được hỏi, giọng hơi run rẩy.

“Khương gia ta rốt cuộc đắc tội gì với ngài? Cớ sao ngài phải đuổi cùng giết tận như vậy?”

Nụ cười trên mặt hắn tan biến. Thay vào đó là một vẻ lạnh nhạt vô tình.

“Đây không phải là lỗi của nàng, cũng không phải lỗi của Khương gia.”

Hắn nhìn ta, ánh mắt không chút độ ấm.

“Lỗi là ở chỗ, cha nàng đã cản đường của ta.”

“Cái ghế Trấn Quốc Đại tướng quân đó, quá chướng mắt.”

Đúng như dự đoán. Mọi thứ đều vì quyền lực.

Ta bỗng thấy nực cười.

Ta từng cho rằng giữa chúng ta là tình ái, sau đó lại nghĩ là ân oán.

Tới cuối cùng mới phát hiện, chẳng qua chỉ là quyền mưu.

Ta, và cả Khương gia ta, từ đầu đến cuối đều chỉ là một quân cờ trên bàn cờ của hắn.

Một quân cờ bất cứ lúc nào cũng có thể bị hi sinh.

Ta nhắm mắt lại, đè nén mọi cảm xúc xuống.

Lúc mở mắt ra lần nữa, chỉ còn một mảnh trong trẻo tĩnh lặng.

“Ta hiểu rồi.” Ta lùi lại một bước, kéo giãn khoảng cách với hắn.

“Vương gia, hôm nay quấy rầy rồi. Cáo từ.”

Nói xong ta quay người bỏ đi, không một tia lưu luyến.

Ta biết giữa ta và hắn chẳng còn gì để nói nữa.

Từ nay về sau, chúng ta là kẻ thù không chết không thôi.

“Đứng lại.” Hắn đột ngột lên tiếng từ phía sau.

Ta dừng bước, không quay đầu.

“Chuyện Binh phù nàng định điều tra thế nào?”

Giọng hắn bình tĩnh, không nghe ra vui buồn.

Trong lòng ta giật thót.

Hắn đang thăm dò ta.

Thăm dò xem ta biết được bao nhiêu.

Ta quay người nhìn hắn, vẻ mặt mờ mịt.

“Điều tra? Bệ hạ đã giao vụ án cho Đại lý tự và Hình bộ cùng thẩm tra rồi.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...