Tình Yêu Của Người Trưởng Thành
Chương 5
“Tôi cảm thấy chuyện đó của cô ấy không được hay cho lắm, ai ngờ cô ấy giơ tay tát tôi một cái. Cũng không biết cô ấy đã nói gì với Bùi Luật, dù sao ngay trong ngày hôm đó, anh ấy vô duyên vô cớ chặn tôi luôn…”
Nói đến đây, Giang Tư Trúc tức đến run cả người, nghiến chặt răng, trong mắt hiện lên hận ý dày đặc.
Những người trong thang máy đều dựng tai lên nghe. Không khí như đông cứng, chẳng ai dám tiếp lời, nhưng ánh mắt ai nấy đều đầy kinh ngạc.
Tôi nghe thấy cô trợ lý nuốt nước bọt một cái, ngay cả hô hấp cũng trở nên nhẹ hẫng.
Tôi đứng trong góc, ngón tay khẽ động.
Nói thật, tôi đúng là có chút muốn bốc đồng tát cô ta thêm một cái.
Nhưng lý trí đã đè sự kích động xuống.
Một khi động thủ, tin tức bùng nổ ra ngoài, chỉ cần đối thủ của tập đoàn Bùi thị châm thêm chút lửa, rất có thể sẽ biến thành trận cháy lớn, cuối cùng ảnh hưởng đến Bùi Luật, thậm chí cả giá cổ phiếu.
“Tư Trúc, cậu quen Bùi tổng mà, hay giúp tôi mang phần tài liệu họp này lên văn phòng tổng giám đốc đi?”
Nữ đồng nghiệp kia đưa tập tài liệu qua.
“Cậu xinh đẹp thế này, nếu Bùi tổng nhìn thấy chắc mắt cũng chẳng rời nổi đâu.”
Nói xong còn nháy mắt đầy ẩn ý.
Giang Tư Trúc ngẩn người, khóe môi cong lên thành một nụ cười vừa vặn.
Hôm nay cô ta mặc váy trắng, trang điểm nhẹ nhàng, tóc buộc nửa kiểu công chúa, chiếc kẹp nơ càng làm cô ta trông dịu dàng hơn.
“Vậy cũng được.”
Cô ta nhẹ giọng nói:
“Không biết anh ấy… còn nhớ tôi không nữa.”
Trông cô ta có vẻ bất an, nhưng nhiều hơn lại là cảm giác thong dong như đã chuẩn bị từ trước.
Tôi đứng nguyên tại chỗ không động.
Cô trợ lý liếc nhìn tôi một cái, nhìn cặp kính râm đen sì trên mặt tôi rồi cuối cùng lặng lẽ né sang bên cạnh, ngay cả hơi thở cũng thu lại.
“Chắc chắn nhớ chứ! Nói thật nhé, cậu đúng kiểu bạch nguyệt quang luôn đó, sao có thể quên được.
“Mà nói thật, tôi không dám tưởng tượng lúc riêng tư Bùi tổng sẽ như thế nào luôn. Cảm giác anh ấy chỉ cần nhìn tôi một cái là chân tôi mềm nhũn, cứ như mình phạm lỗi gì nghiêm trọng vậy.”
Giang Tư Trúc khẽ cười, giọng điệu chậm rãi, mang theo vài phần thân mật:
“Ừm, thật ra anh ấy là người rất tốt, rất có phong độ. Tiếp xúc nhiều rồi cậu sẽ biết.”
Cô trợ lý đứng cạnh tôi, trông như sắp không nhịn được mà trợn trắng mắt.
Tôi im lặng đứng đó, không nói gì.
Chỉ là chú ý đến một điểm rất đáng suy ngẫm trong lời cô ta.
Từ lúc được điều đến tổng công ty đến giờ, cô ta vẫn chưa có cơ hội gặp Bùi Luật.
13
Thang máy dừng ở tầng chín mươi bảy.
Bọn họ bước ra trước.
Thư ký quầy lễ tân vừa nhìn thấy họ thì sắc mặt lập tức lạnh xuống, giọng nói như phủ một tầng băng:
“Các cô lên đây bằng cách nào?”
Giang Tư Trúc khựng lại.
“Đến đưa tài liệu.”
“Đưa cái gì mà đưa? Để ở quầy lễ tân là được rồi! Các cô thuộc bộ phận nào vậy? Chuyện gì đây, ai cho phép người ngoài tùy tiện đi lên?”
Nữ thư ký kia chẳng hề khách sáo, trong ánh mắt đầy vẻ khó chịu và cảnh giác.
Dù sao tầng chín mươi bảy chính là khu vực cấm cốt lõi, không có đơn xin đặc biệt thì tuyệt đối không được vào.
Cô gái đứng cạnh Giang Tư Trúc sợ đến mức không dám hé răng. Sắc mặt Giang Tư Trúc cũng trắng thêm vài phần, đang định giải thích thì nữ thư ký chợt chú ý tới tôi, động tác khựng lại, vẻ mặt lập tức thay đổi.
Cô ta gần như đứng thẳng người ngay tức khắc, giọng điệu cung kính như biến thành người khác:
“Phu nhân, Bùi tổng đang họp trong phòng hội nghị, cô có muốn vào văn phòng nghỉ trước không ạ?”
Tôi gật đầu.
Nữ thư ký lập tức bước tới dẫn đường, thái độ vô cùng cung kính.
Giang Tư Trúc đứng sững tại chỗ, giống như bị sét đánh trúng, thần sắc ngơ ngẩn.
Trong mắt cô ta hiện lên sự chấn động dữ dội, nghi hoặc, còn có cả hận ý gần như không thể che giấu.
Cô ta nhận ra tôi rồi.