Sổ Tiết Kiệm 0 Đồng – Sự Thật Sau 20 Năm Khiến Người Ta Lạnh Sống Lưng
Chương 21
“Có biết một chút.”
“Không thấy phiền sao?”
“Đó là việc của người nhà cô, không phải việc của cô.” Anh nhìn thẳng vào tôi. “Cô là cô. Nỗi phiền muộn của cô, tôi gánh giúp cô một nửa, nhưng bản thân con người cô thì không đánh đổi.”
Tôi cúi đầu nhìn bát mì. Nước dùng vẫn đang bốc khói, lượn lờ dưới ánh đèn.
“Để tôi suy nghĩ.”
“Được. Không vội.”
Trên đường về, đầu óc tôi hơi rối bời. Nhưng sự rối loạn không nằm ở Phương Viễn. Mà ở chuyện của mợ. Bà ta rốt cuộc định làm ầm ĩ đến khi nào?
Hôm sau đi làm, tôi tổng hợp lại những thông tin Phương Viễn cung cấp, cộng thêm những ảnh chụp màn hình mà A Nguyệt và Phương Viễn đã gửi trước đó, gói gọn vào một thư mục. Rồi tôi gọi một cuộc điện thoại. Gọi cho dì Hai.
“Dì Hai, mợ lại gây sự rồi. Lần này bà ấy mạo danh khách hàng để hỏi dò về tình hình làm việc của cháu ở công ty.”
“Cái gì?”
“Cháu có chứng cứ. Hình chụp màn hình cháu đều lưu hết rồi.”
Dì Hai im lặng vài giây. “Hiểu Manh, cháu tính làm sao?”
“Cháu định tìm bà ấy nói chuyện trực tiếp một lần.”
“Cháu đi một mình?”
“Không, cháu muốn nhờ dì đi cùng. Dì là người lớn, có dì ở đó, bà ấy không thể chối cãi được.”
Dì Hai suy nghĩ một lúc. “Được. Dì đi với cháu.”
Chương 27
Cuối tuần đó, tôi và dì Hai cùng đến nhà cậu. Bọn họ đã dọn đến một khu chung cư cũ ở phía Nam thành phố. Đèn hành lang lờ mờ, tường bong tróc vài mảng.
Tôi gõ cửa. Mợ mở cửa. Nhìn thấy tôi và dì Hai, bà ta sững lại một giây.
“Hai người tới làm gì?”
“Có việc tìm mợ.” Tôi nói.
Mợ nhìn dì Hai, rồi lại nhìn tôi, không đóng cửa. “Vào đi.”
Căn nhà không lớn, hai phòng ngủ một phòng khách. Nội thất trong phòng khách nửa mới nửa cũ, màn hình cong kia vẫn còn, chiếc ghế e-sport cũng còn. Cậu không có nhà.
“Kiến Bình đi ra ngoài rồi.” Mợ ngồi xuống sô pha, hai tay đan vào nhau đặt trên đầu gối. “Có chuyện gì thì nói đi.”
Tôi ngồi đối diện bà ta. Dì Hai ngồi cạnh.
Tôi rút điện thoại ra. Mở thư mục đó. Cho bà ta xem từng ảnh chụp màn hình một.
Tấm đầu tiên: Cuộc trò chuyện của A Nguyệt, hình đại diện Wechat của mợ, tên nick, yêu cầu kết bạn.
Tấm thứ hai: Cuộc trò chuyện của Phương Viễn, cùng hình đại diện, cùng những lời lẽ đó.
Tấm thứ ba: Ảnh chụp màn hình kết bạn Wechat với đồng nghiệp dưới danh nghĩa khách hàng giả, nội dung đối thoại cực kỳ rõ ràng.
“Triệu Thúy Thúy, những việc này có phải do mợ làm không?”
Tôi gọi thẳng cả họ lẫn tên. Sắc mặt mợ bắt đầu thay đổi. Từ đỏ, rồi chuyển sang trắng, cuối cùng là một màu xám xịt.
“Tôi… không phải tôi…”
“Tài khoản Wechat giống nhau. Hình đại diện giống nhau. Tên cũng giống nhau. Mợ nói không phải mợ?”
Bà ta hé miệng, rồi lại khép lại.
“Triệu Thúy Thúy,” dì Hai lên tiếng, giọng không lớn nhưng rất trầm ấm, “những việc cô làm, chồng cô có biết không?”
“Biết hay không biết thì liên quan gì?” Mợ cuối cùng cũng tỏ ra cứng rắn. “Nó Tống Hiểu Manh ở bên ngoài đi rêu rao chuyện nhà tôi cho ai cũng biết, tôi không được quyền hỏi thăm xem nó là hạng người gì à?”
“Cháu đi rêu rao chuyện gì bên ngoài?” Tôi nhìn bà ta. “Từng lời cháu nói, đều có bằng chứng. Còn mợ? Mợ giả danh khách hàng để hỏi về đời tư của cháu, mợ có bằng chứng gì? Mợ muốn tìm được cái gì? Tìm xem cháu mắc lỗi lầm gì? Để rồi đem về trước mặt gia đình cháu gièm pha một mẻ nữa?”
Mợ không nói năng gì.
Tôi đứng lên.
“Triệu Thúy Thúy, hôm nay cháu tới đây không phải để cãi nhau với mợ. Cháu đến để nói cho mợ biết, mỗi một việc mợ làm, cháu đều có lưu lại. Nếu mợ còn giả danh bất kỳ ai để thăm dò công việc, cuộc sống của cháu, cháu sẽ không giải quyết âm thầm nữa. Cháu sẽ công khai toàn bộ những hình ảnh này. Bao gồm cả những lời mợ nói về cháu ở nhà hàng hôm nọ.”
Khuôn mặt mợ giật giật. “Mày đe dọa tao?”
“Không phải đe dọa. Là thông báo.” Tôi khom người nhìn bà ta. “Từ nay về sau, mợ đừng tìm đồng nghiệp cháu nữa, đừng giả mạo khách hàng gì cả, đừng ở sau lưng thêu dệt đồn thổi nữa. Mợ sống đời của mợ, cháu sống đời của cháu. Nhưng nếu mợ còn động đậy, cháu sẽ không nương tay đâu.”
Nói xong, tôi đứng thẳng lên. Nhìn dì Hai.
Dì Hai cũng đứng lên, phủi những hạt bụi không có thực trên áo. “Thúy Thúy, tôi cũng khuyên cô một câu. Đừng giở trò nữa. Tiền nợ của Kiến Bình vẫn chưa trả xong đâu. Cô cứ quậy tiếp đi, cuối cùng người mất mặt là chính cô đấy.”
Mợ ngồi lỳ trên ghế, không nhúc nhích. Môi mím chặt, tay vò vò vạt áo. Dáng vẻ đó không giống như đã phục tùng. Nhưng giống như biết rõ nếu cứng rắn tiếp, chính mình sẽ chuốc lấy thất bại thảm hại hơn.
Tôi và dì Hai ra khỏi cửa. Khi xuống lầu, dì Hai đột nhiên hỏi.
“Hiểu Manh, cháu từ khi nào trở nên lợi hại vậy?”
Tôi suy nghĩ một lúc. “Chắc là từ ngày bố cháu đổi mật khẩu thẻ ngân hàng.”