Ly Hôn Xong, Tôi Không Cần Diễn Nữa
Chương 14
Con số này có ý nghĩa gì, Tống Kiến Nghiệp là người hiểu rõ hơn ai hết: Chỉ cần tăng thêm chút nữa, Lan Đình sẽ có quyền yêu cầu triệu tập Đại hội đồng Cổ đông bất thường để sắp xếp lại ghế Hội đồng Quản trị.
Và ông ta – người tự tay sáng lập công ty – rất có thể sẽ bị đá văng khỏi văn phòng Chủ tịch.
Trình Tuyết báo lại, Tống Kiến Nghiệp vì muốn tự cứu mình, hai tuần qua chạy vạy đến mòn cả giày.
Ông ta gõ cửa 3 ngân hàng địa phương, tìm 2 người đồng đội cũ trong quân ngũ, và một nhà đầu tư ngoại tỉnh.
Kết quả: Ngân hàng từ chối giải ngân, lý do là báo cáo định giá tài sản của Tống Thị vừa bị hạ 2 bậc. Đồng đội cũ thở dài “lực bất tòng tâm”. Nhà đầu tư ngoại tỉnh đến xem xét một ngày, lúc đi bảo “để suy nghĩ thêm”, rồi lặn mất tăm.
Ông ta bị dồn vào ngõ cụt.
Cùng lúc đó, Tiền Tố Phương cũng không chịu ngồi yên.
Nhưng bà ta không phụ giúp được gì, toàn lo đổ thêm dầu vào lửa.
Đoạn tin nhắn WeChat do Trình Tuyết chặn được cho thấy, Tiền Tố Phương nhắn trong nhóm hội chị em bạn dì của bà ta thế này:
“Tất cả là tại con Cố Niệm, một con đàn bà bị tống ra khỏi nhà mà quyền lực ghê gớm thế. Chắc chắn là nó đứng sau giật dây. Nhưng mấy bà yên tâm, chồng tôi bảo rồi, lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa, dăm ba cái thủ đoạn của công ty nhỏ không lật đổ được trời đâu. Đợi qua cơn sóng gió này, tôi chống mắt lên xem con ranh đó ngông cuồng được bao lâu.”
Công ty nhỏ.
Đến tận lúc này bà ta vẫn tưởng Lan Đình là “công ty nhỏ”.
Tôi lưu lại đoạn tin nhắn đó, ghi chú ngày tháng.
Không vội. Cứ để đạn bay thêm một lúc.
Nhưng chuyện khiến Tiền Tố Phương thực sự mất chỗ đứng lại xảy ra vào tuần thứ ba.
Một người phụ nữ tên Trần Nhã đã tìm đến tôi.
Trần Nhã là bạn thân chơi chung mười mấy năm với Tiền Tố Phương, cũng là bà chủ một viện thẩm mỹ có tiếng trong thành phố.
Quan hệ của bà ta và Tiền Tố Phương luôn rất gắn bó, kiểu tình chị em plastic “có phúc cùng hưởng, có chửi cùng chửi”.
Nhưng hôm nay bà ta tìm tôi, không phải để xin xỏ cho bạn mình.
“Cô Cố,” bà ta ngồi đối diện tôi, tay siết chặt chiếc túi xách hàng hiệu, nét mặt căng thẳng: “Có một chuyện tôi buộc phải nói với cô.”
“Nói đi.”
“Tố Phương… dạo này đi rêu rao nói xấu cô khắp nơi. Không chỉ nói cô, mà nói cả mẹ cô.”
“Nói gì?”
“Nói…” Trần Nhã liếc tôi, không dám nói hết.
“Không sao đâu, chị cứ nói.”
“Bà ấy bảo mẹ cô là ‘trọc phú’, bảo Tập đoàn Lan Đình ‘chẳng có gì to tát’, bảo hai mẹ con cô ‘ỷ thế hiếp người, tâm địa độc ác’. Còn bảo cô kết hôn ba năm toàn giả nghèo giả khổ để lừa gạt nhà họ Tống.”
Tôi chẳng phản ứng gì.
“Chưa hết,” Trần Nhã hạ giọng: “Bà ấy còn phao tin, nói sở dĩ cô gả cho Tống Diệc Chu là vì khi đó cô ‘mang tiếng xấu, không ai thèm rước’, nhà họ Tống ‘thương tình’ mới rước cô về.”
Nghe đến đây tôi bật cười.
“Mang tiếng xấu, không ai thèm rước?”
“Tôi cũng có tin đâu!” Trần Nhã vội vàng phân trần: “Thế nên tôi mới đến báo cho cô. Tôi chơi với Tố Phương ngần ấy năm, tính bà ấy thế nào tôi còn lạ gì. Trước kia bà ấy chửi cô tôi không tiện xen vào, nhưng bây giờ lôi cả mẹ cô vào… tôi thấy quá đáng lắm.”
Bà ta ngừng một chút, dò xét nhìn tôi.
“Hơn nữa, viện thẩm mỹ của tôi tháng sau định vay một khoản để mua thiết bị máy móc qua một công ty tài chính trong thành phố. Công ty đó hình như có liên quan đến Lan Đình… Tôi sợ chuyện của Tố Phương sẽ liên lụy đến tôi.”
Thì ra là thế.
Trần Nhã chẳng phải trượng nghĩa gì, mà là sợ bị vạ lây.
Nhưng dù xuất phát từ mục đích gì, bà ta cũng mang đến một thông tin: Tiền Tố Phương đang bịa đặt bôi nhọ tôi sau lưng, và mức độ ảnh hưởng đang lan rộng.
“Trần tổng, cảm ơn chị đã cho tôi biết những chuyện này.” Tôi nói: “Khoản vay của chị sẽ không bị ảnh hưởng đâu, chị yên tâm.”
Bà ta thở phào nhẹ nhõm.
“Tuy nhiên,” tôi nhìn bà ta: “Nếu lần sau Tiền Tố Phương lại nói những lời này trước mặt chị, chị giúp tôi một việc được không?”
“Việc gì?”
“Ghi âm.”
Trần Nhã do dự ba giây. Sau đó gật đầu.
Bà ta đi rồi, tôi gọi điện cho Hàn Minh.
“Luật sư Hàn, chuẩn bị sẵn hồ sơ khởi kiện tội xâm phạm danh dự. Tư liệu tôi sẽ gửi dần cho anh, bao gồm những phát ngôn sai lệch của Tiền Tố Phương ở mọi nơi, hành vi làm tay trong của Tưởng Mỹ Kỳ, và video Tiền Tố Anh đến công ty tôi làm loạn.”
“Rõ. Khi nào thì dùng?”
“Đợi tín hiệu.”
Tín hiệu đến nhanh hơn tôi tưởng tượng.
Chỉ hai ngày sau chuyến viếng thăm của Trần Nhã, Tiền Tố Phương đã làm một chuyện khiến tất cả mọi người trợn tròn mắt.
Bà ta dùng một tài khoản ẩn danh mới lập, đăng một bài “bóc phốt” dài thò lò trên diễn đàn đời sống lớn nhất thành phố.
Tiêu đề: “Vạch trần bộ mặt thật của thiên kim một doanh nghiệp nọ, ỷ vào quyền thế của mẹ để trả thù gia đình chồng cũ.”
Bài viết bịa ra một câu chuyện sống động như thật. Rằng “cô gái nọ” giấu giếm gia cảnh trước khi cưới, cố tình giả nghèo sau khi kết hôn, ly hôn xong thì thao túng công ty của mẹ để trả thù nhà chồng, hòng chiếm đoạt tài sản của chồng cũ.
Trong bài không nhắc đích danh, nhưng mô tả chi tiết chính xác đến mức “công ty bất động sản nọ”, “tập đoàn đầu tư nọ”, người thạo tin chỉ cần nhìn lướt qua là biết đang nói ai.
Bài viết đăng chưa đầy 2 tiếng đã lọt top trending.
Khu vực bình luận chia làm hai phe: Một phe chửi rủa “cô gái nọ” ỷ thế hiếp người, phe còn lại thì hả hê “nhà chồng cũ đáng đời”.
Tôi cầm điện thoại đọc bài viết từ đầu đến cuối. Rồi gọi một cuộc điện thoại.
“Luật sư Hàn, có tín hiệu rồi.”