Ly Hôn Xong, Tôi Không Cần Diễn Nữa
Chương 13
Nhưng sau tối nay, bọn họ sẽ biết.
Tiệc tối chính thức bắt đầu.
MC trên sân khấu đọc xong lời dạo đầu, bắt đầu giới thiệu các khách mời tham dự.
Khi đọc đến khu vực Bàn Chính, mỗi cái tên xướng lên đều kéo theo những tiếng xì xào bàn tán nhẹ nhàng.
“…Tập đoàn Lan Đình, cô Cố Niệm.”
Lúc tên tôi vang lên, trong sảnh bỗng xuất hiện những tiếng thì thầm râm ran.
“Tập đoàn Lan Đình? Là Lan Đình đó sao?”
“Công ty của Cố Thanh Vãn?”
“Bà ấy đưa người tới à?”
“Khoan đã, MC vừa nói Cố Niệm. Con gái của Cố Thanh Vãn?”
Những tiếng thì thầm nhanh chóng lan ra các bàn khác chỉ trong vài giây.
Tôi không đứng lên vẫy tay chào, chỉ ngồi yên tại chỗ, khẽ gật đầu mỉm cười.
Còn ở góc Bàn C, bàn tay cầm ly rượu của Tống Kiến Nghiệp siết chặt thấy rõ.
Tống Diệc Chu cúi gằm mặt, không biết đang nhìn cái gì.
Giữa giờ giải lao, Quý Viễn Hàng nhiệt tình dẫn tôi đi làm quen với vài người, đều là những nhân vật máu mặt trong giới kinh doanh địa phương.
Khi nghe đến cái tên “Tập đoàn Lan Đình” và “Con gái Cố Thanh Vãn”, thái độ của mọi người ngay lập tức trở nên vô cùng nể trọng.
Có một người nói một câu khiến tôi phải ghi nhớ.
Chú ấy làm bên mảng logistics, họ Chu, tên Chu Đức Thắng.
Chú ấy nói: “Cô Cố, danh tiếng của mẹ cô trong nghề chắc tôi không cần phải nói nhiều nữa. Tôi chỉ hỏi một câu, sau này cô có định phát triển sự nghiệp ở thành phố này không?”
“Có ạ.” Tôi đáp.
“Vậy sau này có cơ hội hợp tác gì, cô cứ mở lời nhé.” Chú ấy đưa cho tôi một tấm danh thiếp.
Tôi đón lấy.
Đúng lúc này, một giọng nói vang lên từ phía sườn.
“Tiểu Cố.”
Tôi xoay người. Tống Kiến Nghiệp đang bước tới trước mặt tôi.
Đây là lần đầu tiên trong tối nay ông ta chủ động mở lời.
Khuôn mặt mang một nụ cười đã được tính toán kỹ lưỡng.
“Không ngờ lại gặp cháu ở đây.”
“Chú Tống.” Tôi khách sáo gọi một tiếng.
Ánh mắt ông ta quét qua Quý Viễn Hàng và Chu Đức Thắng đang đứng cạnh tôi, rồi nhìn thẳng vào tôi.
“Tiểu Cố, bữa cơm lần trước, là chú không đúng. Đã nói những lời không nên nói.”
Tôi không đáp.
Ông ta tiếp tục: “Mẹ cháu là Cố tổng… chuyện này, chú đáng ra phải nghĩ đến từ sớm. Một cô gái tốt như cháu, không thể nào xuất thân từ một gia đình bình thường được.”
Mấy người đứng cạnh nghe thấy đoạn hội thoại này, đều vểnh tai lên nghe ngóng.
“Trước kia Diệc Chu đối xử tệ với cháu, là nhà họ Tống có lỗi. Chú thừa nhận.” Giọng ông ta hạ thấp xuống một chút: “Nhưng Tiểu Cố, chuyện cũ đã qua, chúng ta xí xóa được không? Cháu xem…”
“Chú Tống,” tôi ngắt lời ông ta: “Lần trước chú mời cháu ăn cơm, câu cuối cùng chú nói là gì? Chú bảo, ‘cháu không muốn chuyện này bị tung hê ra ngoài’, đúng không?”
Sắc mặt ông ta thoắt biến.
“Vậy để cháu báo cho chú biết tình hình hiện tại: Hơn 100 vị khách đang ngồi ở đây, ai cũng biết cháu là ai rồi.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt ông ta.
“Chú còn muốn phát tán chuyện gì nữa không?”
Nụ cười trên mặt Tống Kiến Nghiệp cứng đờ.
Vài người xung quanh trao đổi ánh mắt với nhau.
Lúc này, Quý Viễn Hàng lên tiếng.
“Lão Tống này,” ông vỗ vai Tống Kiến Nghiệp, giọng nửa đùa nửa thật: “Cô Cố đây là thiên kim tiểu thư của một người bạn cũ của tôi. Hai người trước đây là thông gia à?”
Tống Kiến Nghiệp cười gượng một tiếng: “Đúng, trước đây là thế.”
“Ồ, là trước đây.” Quý Viễn Hàng gật gù, nụ cười mang hàm ý sâu xa: “Vậy bây giờ thì không phải nữa?”
Câu hỏi nghe qua rất nhẹ nhàng, nhưng lọt vào tai Tống Kiến Nghiệp lại nặng tựa ngàn cân.
Câu này chẳng khác nào vả thẳng vào mặt: Có được nhà thông gia như thế mà giữ không nổi, lỗi là ở ông.
Cơ mặt Tống Kiến Nghiệp giật giật.
Ông ta không nói thêm lời nào, cầm ly rượu lùi về góc Bàn C.
Đó là lần đầu tiên, và cũng là lần cuối cùng trong đêm nay ông ta tìm tôi nói chuyện.
Tiệc tàn, Diệp Tri Thu tiễn tôi ra cửa.
“Hiệu quả đêm nay tốt ngoài dự kiến.” Dì nói: “Tổng thư ký Liên đoàn Công Thương vừa kín đáo hỏi dì xem Lan Đình có định lập chi nhánh ở thành phố này không, nếu có, ông ấy sẵn sàng hỗ trợ mặt bằng và chính sách.”
“Là ý của mẹ con hay ý của ông ấy ạ?”
“Của cả hai.” Diệp Tri Thu đáp: “Mẹ con bảo, việc thành lập chi nhánh Lan Đình ở đây sẽ lấy danh nghĩa của con để làm. Con sẽ làm người đứng đầu.”
Tôi dừng bước.
“Để con làm người đứng đầu?”
“Mẹ con bảo: ‘Ba năm nuốt cục tức đó của nó không phải là vô ích. Những gì cần học đã học đủ cả rồi. Đến lúc rồi.'”
Tôi đứng trước cửa khách sạn, nhìn xuống thành phố rực sáng ánh đèn.
Ba năm trước, gả vào nhà họ Tống, tôi chẳng mang theo thứ gì.
Ba năm sau, đêm nay, cả giới kinh doanh thành phố lần đầu tiên được biết đến tên tôi.
Và đây, mới chỉ là khởi đầu.
Trong hai tuần tiếp theo, mọi chuyện bắt đầu tăng tốc.
Tập đoàn Lan Đình liên tục mua gom cổ phiếu Bất động sản Tống Thị trên thị trường mở, tỷ lệ nắm giữ từ chưa đầy 5% vọt lên 14%.