Hóa Ra Người Chàng Chờ Không Phải Ta
Chương 6
14
Ta vốn tưởng, chỉ cần giữ một góc thanh tịnh trong Phật đường, sẽ không còn gặp Tiêu Mặc Ngọc nữa.
Nhưng ta quên mất, hắn và Thái hậu tình cảm sâu nặng, cứ cách vài ngày lại đến thỉnh an hỏi han.
Ta quỳ ở đó, Tiêu Mặc Ngọc còn đặc biệt gọi một tiểu thái giám trông chừng ta.
Tiểu thái giám lộ vẻ không nỡ.
Những cung nữ đi ngang qua, ai nấy đều liếc mắt nhìn ta, ghé tai thì thầm bàn tán.
“Nghe nói chưa? Chính là nàng ta đó, bị Tam hoàng tử tự tay phạt quỳ.”
“Làm tỳ nữ thân cận năm năm, Tam hoàng tử vừa tỉnh đã đuổi nàng ta ra. Chắc chắn là làm chuyện gì không sạch sẽ…”
“Chứ còn gì nữa. Nếu nàng ta an phận thật thà, điện hạ sao lại chán ghét đến vậy?”
…
Cuối cùng mặt trời cũng lặn.
Ta đứng dậy khỏi mặt đất, đầu gối đã cứng đến mức không gập nổi.
Ta vịn cột hành lang, nghỉ một lúc lâu mới khập khiễng đi vào tẩm điện của Thái hậu.
Thái hậu đang dựa trên giường nhắm mắt dưỡng thần, nghe thấy động tĩnh liền mở mắt nhìn ta một cái, sau đó đã hiểu hết.
Ta quỳ xuống, trán chạm đất.
“Thái hậu, cầu người cho nô tỳ hồi hương.”
Ánh mắt Thái hậu rơi trên người ta, mang theo vài phần thương xót:
“Ngươi nghĩ kỹ rồi sao? Người nhà ngươi đều không còn nữa. Ai gia vốn còn muốn tìm cho ngươi một phu quân…”
“Nô tỳ nghĩ kỹ rồi.”
Người chậm rãi gật đầu.
“Được. Nếu ngươi đã quyết tâm, ai gia cũng không ép giữ.”
Bỗng như nhớ ra chuyện gì, người lại nói:
“Ngươi theo ai gia lâu như vậy, lại chăm sóc Tam hoàng tử năm năm. Không có công lao cũng có khổ lao. Trước kia ai gia nghe nói, ngươi còn có một người ca ca?”
“Vâng.”
“Năm đó mất mùa, nô tỳ và ca ca thất lạc. Sau này nô tỳ đi tìm huynh ấy, chỉ nghe nói huynh ấy đi tòng quân. Về sau lại nghe nói huynh ấy chết trên chiến trường… Sau nữa, nô tỳ bị bán vào cung.”
Thái hậu chậm rãi nói:
“Hôm qua, Hoàng thượng ban thưởng cho một nhóm tướng lĩnh biên cương. Trong đó có một vị tướng quân tên Hứa Tĩnh, cũng là người Nhữ Châu. Nghe nói hắn có một muội muội từ nhỏ thất lạc, những năm nay vẫn luôn tìm kiếm.”
“Hắn cầu Hoàng thượng giúp tìm muội muội. Hoàng thượng và ai gia trò chuyện vài câu, ai gia nghe thấy, lại cảm thấy có mấy phần giống ngươi.”
“Cũng không biết trên đời này có chuyện trùng hợp đến vậy không.”
Tim ta đập nhanh dữ dội, kích động ngẩng đầu.
“Ngươi có thể đi xem thử. Nếu thật sự là ca ca ngươi, vậy đúng là trời cao thương xót.”
Ta không dám tin.
15
Kiếp trước, ta từng nghe nói đến cái tên Hứa Tĩnh.
Khi ấy ta đã thành trắc phi của Tiêu Mặc Ngọc, từng nghe người ta nhắc đến vị mãnh tướng biên cương này. Họ nói hắn anh dũng thiện chiến, là một lương tướng hiếm có.
Nhưng ca ca ta tên Hứa Bất Ly, không phải Hứa Tĩnh.
Người kia thật sự sẽ là ca ca ta sao?
Thái hậu cho ta thủ lệnh, để ta xuất cung gặp một lần.
Ta ra khỏi cổng cung, ngồi lên xe ngựa đến phủ tướng quân, trong lòng thấp thỏm.
Đến cổng, bỗng nhiên ta không bước nổi nữa.
Môn phòng thông báo xong, dẫn ta đến chính sảnh.
Ở đó có một người đang đứng.
Giống ca ca, lại không giống ca ca.
Trên mặt hắn có vài vết sẹo, đường nét cứng cỏi.
Nhưng đôi mắt kia giống hệt trong ký ức của ta.
Ta đứng tại chỗ, nước mắt bỗng trào lên, làm mờ tầm mắt.
Khoảnh khắc hắn nhìn thấy ta, cả người sững lại, mắt cũng trợn to.
“Tiểu… Tiểu Nha?”
Ta không nhịn được nữa, nhào tới ôm chầm lấy hắn, khóc đến khàn cả giọng.
“Ca… ca!”
Hắn sững một thoáng rồi siết chặt ta trong lòng, khóc còn thảm hơn ta.
Rất lâu sau, hắn mới từ từ buông ta ra.
Hai tay nâng mặt ta, nhìn trái nhìn phải.
“Tiểu Nha của ta đã lớn thành đại cô nương rồi! Thật xinh đẹp!”
Ca ca ta cuối cùng cũng vừa khóc vừa cười, để lộ nụ cười ngốc nghếch trong trí nhớ của ta.
“Đúng rồi, sao muội lại đổi tên?”
Ta lau nước mắt, lúc này mới nhớ ra hỏi.
Hắn cười hì hì, có chút ngượng ngùng xoa tay:
“Cha của Trấn Viễn tướng quân tên Chu Bất Ly. Mỗi lần ông ấy gọi tên ta, ta đều cảm thấy ông ấy đang gọi cha mình, kỳ cục lắm. Ta liền…”
“Ta liền đổi tên thành Hứa Tĩnh.”
Ta nhìn hắn, dở khóc dở cười.
“Tiểu Nha, sao muội cũng đổi tên?”
Ta đáp:
“Đó là tên quý nhân trong cung ban cho.”
Hầu hạ bên cạnh Thái hậu, sao còn có thể gọi là Tiểu Nha được.
Sau khi trở về, ta quỳ trước mặt Thái hậu, cảm kích dập đầu.
“Thái hậu, huynh ấy thật sự là ca ca của nô tỳ! Thật sự là huynh ấy!”
Thái hậu nhìn ta, đáy mắt hiện lên tầng ấm áp, đưa tay kéo ta dậy.
“Vậy thì tốt, vậy thì tốt.”
“Ai gia đã chuẩn bị cho ngươi ít đồ, ngươi mang theo đi. Ngày mai đến phủ tướng quân đi, đừng trì hoãn nữa.”
Ta nước mắt lưng tròng bái biệt, ngàn vạn lời đều nghẹn trong cổ họng, cuối cùng chỉ hóa thành một câu:
“Tạ ơn Thái hậu ân điển.”
16
Ngày hôm sau, ta thu dọn hành lý, ra khỏi cổng cung, dọn vào phủ tướng quân.
Ca ca đối với ta cực kỳ tốt.
Huynh ấy chuẩn bị cho ta đầy một tủ y phục, món nào cũng là vải vóc thượng hạng.
Ngày đầu tiên dùng cơm, huynh ấy đặt hết những món ta thích trước mặt ta, bản thân thì chỉ lo gắp thức ăn cho ta, đũa chẳng đưa vào miệng mình lấy một lần.
Ta cười huynh ấy:
“Ca, muội đâu phải heo.”
“Nói bậy! Muội muội xinh đẹp như vậy của ta sao có thể là heo?”
…