Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Giả Nhân Giả Nghĩa
Chương 4
Sắc mặt của Tần Duệ hơi cứng lại, anh ta lạnh giọng nói:
“Đừng làm loạn nữa, em làm sao có thể rời xa anh được chứ? Anh và Tiểu Chi hoàn toàn trong sáng, tất cả đều là diễn cho ba mẹ cô ấy xem.”
“Anh biết, em nói vậy chỉ là cố tình chọc tức anh thôi.”
Nhưng anh ta vẫn quay đầu nhìn vào đám người trong phòng, sau đó đưa chìa khoá xe lại cho tôi.
“Em lái xe về trước đi, lát nữa anh ăn xong sẽ về nhà, chúng ta về nhà rồi nói tiếp.”
Bất kể trong lòng anh ta nghĩ thế nào, những lời cần nói, tôi đã nói hết rồi.
Tôi nhận lấy chìa khoá, trước khi rời đi còn quay lại nhìn đầy tiếc nuối.
Miếng bò bít tết vốn thuộc về tôi, giờ bị rắc đầy ớt bột, lại còn bị cắt loạn xạ.
“Đúng là uổng phí của trời.”
Trước khi đi, tôi báo với ông chủ nhà hàng rằng, từ nay về sau tôi và Tần Duệ không còn liên quan gì nữa.
Toàn bộ hoá đơn hôm nay, để anh ta tự lo.
Tôi lái xe về nhà, đổi mã khoá cửa chính, đề phòng Tần Duệ đầu óc không tỉnh táo, nửa đêm mò đến mở cửa.
Mở điện thoại lên, tôi lại vô tình thấy được phòng livestream của Tiểu Chi.
Trước ống kính, cô ta vẫn nở nụ cười ngọt ngào, dựa vào vai Tần Duệ như không có xương.
Chưa nói được mấy câu, ông chủ nhà hàng bò bít tết đã dẫn người đẩy cửa phòng bao bước vào:
“Xin lỗi quý khách, bộ phận tài vụ sắp tan ca, chúng tôi cần thanh toán hoá đơn trước.”
Ông chủ mặt lạnh tanh, chẳng để Tần Duệ chút thể diện nào.
Tiểu Chi có chút lo lắng, kéo tay áo Tần Duệ, lí nhí hỏi:
“Mấy phần bò bít tết này không phải đều ghi vào tài khoản của chị Sở Ngọc sao? Sao bây giờ còn phải trả tiền nữa?”
Ông chủ hừ lạnh một tiếng, nhưng lời lẽ vẫn rất lễ phép:
“Xin lỗi cô, Chủ tịch Sở đã nói rồi, cô ấy và trợ lý Tần đã chia tay, từ nay về sau, ai ăn nấy trả.”
Sắc mặt Tần Duệ trắng bệch, cứng đờ lấy thẻ phụ tôi từng đưa ra, nhưng quẹt hết thẻ này đến thẻ khác đều không thành công.
Chiều nay ở công ty, tôi đã cho ngừng toàn bộ thẻ phụ của anh ta.
Tiểu Chi thấy Tần Duệ bắt đầu lúng túng, liền rút ví ra, lấy từ trong đó 500 tệ:
“Ông chủ, chừng này đủ chưa? Đừng tưởng rời khỏi Sở Ngọc thì bọn tôi sống không nổi nữa, buồn cười thật…”
Câu nói còn chưa dứt, ông chủ đã đặt hoá đơn lên bàn:
“Bò ăn cỏ M7 nguyên miếng nhập từ New Zealand, mỗi người một phần, tổng cộng 5 ký. Ngoài ra còn mở 5 chai rượu Romanée-Conti. Tính hết, không hơn không kém, mười tám vạn sáu nghìn bảy trăm tệ.”
Tiểu Chi nghe xong giá tiền, sắc mặt lập tức tái mét, thở cũng bắt đầu dồn dập.
Những người thân phía sau cũng nghe thấy con số đó, lập tức sững sờ.
Tiểu Chi yếu ớt vịn trán, đầy mong đợi nhìn sang Tần Duệ, giọng nghèn nghẹn như sắp khóc:
“Anh Duệ à, em biết là anh muốn thử lòng em, nên mới giả vờ không trả được tiền. Em cũng muốn vì anh mà hy sinh chút gì đó.”
Cô ta lưỡng lự nói:
“Nhưng mà, số tiền này… thật sự quá lớn, mười tám vạn, toàn thân em cộng lại cũng không có nổi.”
Sắc mặt Tần Duệ đỏ rồi lại tím, anh ta cầm điện thoại định gọi cho tôi, nhưng bị tôi chặn và chặn luôn số trong một nốt nhạc.
Thấy anh ta thật sự không trả nổi, ông chủ quay sang thông báo với mọi người trong phòng:
“Nếu người mời khách hôm nay không trả được tiền, thì những ai đã ăn bò bít tết và uống rượu vang, mỗi người phải trả hai vạn ba.”
Ba của Tiểu Chi ngồi ở chỗ mình, nghe đến câu đó, Vì quá tức giận, ông ta lập tức ngã vật xuống ghế bất tỉnh.
Cả căn phòng lập tức hỗn loạn, Tiểu Chi hét lên một tiếng, chạy đến bên cha mình, sau đó cầu xin Tần Duệ:
“Anh mau giúp ba em sơ cứu đi mà! Hồi trước không phải anh đã cứu Sở Ngọc như thế sao? Giờ ba em thế này, anh không thể đứng nhìn chết được!”
Không hiểu sao, ánh mắt của Tần Duệ bắt đầu lảng tránh, bước chân tiến về phía trước cũng ngập ngừng chậm chạp.
Anh ta bị mẹ của Tiểu Chi đẩy mạnh lên phía trước, nhưng ngay cả chỗ đặt tay cũng không biết nên làm gì:
“Không… anh thật sự không biết làm…”
Nghe đến đây, trong đầu tôi như có tiếng “đoàng” vang lên.
Sáu năm trước, lúc Tần Duệ cứu tôi, mọi động tác đều thành thạo, đúng chuẩn từng bước.
Một người như vậy, làm sao lại không biết cấp cứu?
Trừ phi… người cứu tôi khi ấy… vốn không phải là anh ta.
Một ý nghĩ chợt nảy lên trong đầu tôi, tôi cầm điện thoại lên và gọi đi…
Sáng hôm sau, tôi nhận được một đoạn video qua điện thoại, kèm theo là những tài liệu liên quan.
Nhìn vào khuôn mặt được cắt ra trong đoạn video đó, tâm trạng tôi không thể bình tĩnh lại được:
“Thì ra, tôi thật sự đã báo ân nhầm người rồi.”
Nhưng trong ký ức của tôi, sau khi được đưa đến bệnh viện sáu năm trước, người túc trực bên cạnh tôi, cũng là người đầu tiên tôi nhìn thấy, đúng là Tần Duệ.
Anh ta ngồi cạnh giường, ánh mắt đầy tình cảm nhìn tôi, trong mắt còn có chút lo lắng.
Thấy tôi tỉnh lại, anh ta mới thở phào nhẹ nhõm:
“Hôm nay anh sợ muốn chết, lúc cấp cứu cho em, người anh đầy mồ hôi, chỉ sợ em không sống nổi.”
Anh ta hít sâu một hơi, như thể vừa trút được gánh nặng trong lòng.
Khi đó tôi hoàn toàn không nghi ngờ, rằng anh ta là kẻ mạo danh ân nhân cứu mạng.
Để đóng vai trọn vẹn, anh ta thậm chí còn giúp tôi làm thủ tục nhập viện, tự ứng tiền cho các chi phí kiểm tra.
Lúc rời đi, còn làm bộ làm tịch, không để lại tên tuổi.
Sau khi xuất viện, tôi đã điều tra nhiều lần, mới tìm được anh ta ở trường.
Mọi chi tiết đều khớp, thậm chí lúc đó anh ta đúng là có mặt tại hiện trường, chỉ có điều — người thật sự cứu tôi không phải là anh ta.
Trong đoạn video đó, sau khi xe cấp cứu đến, người thật sự cấp cứu cho tôi đã rời đi.
Còn Tần Duệ, lúc đó chỉ đứng ngoài hóng chuyện, nhặt được túi LV của tôi.
Anh ta mở túi ra, nhìn thấy tên trên căn cước công dân của tôi, mắt lập tức sáng rực.
Anh ta lên Baidu tìm kiếm, xác nhận thông tin của tôi, rồi mới bỏ túi trở lại bên cạnh tôi.
Sau đó, anh ta vẫn luôn ở bên tôi, thậm chí còn cố chấp đi theo nhân viên y tế lên xe cấp cứu.
Thì ra, tất cả những điều này đều đã có sắp đặt từ trước.
Trước đây, tôi vẫn luôn nghĩ đến chuyện anh ta là ân nhân cứu mạng mình, nên nhẫn nhịn đủ điều, thậm chí còn khoan dung với cả người nhà anh ta.
Nhưng giờ đây, tất cả những bất mãn và uất ức bao năm qua, khiến tôi chỉ muốn móc tim hắn ra mà ăn.
Anh ta biết rõ mình là kẻ giả mạo, mà vẫn dám lấy chuyện “ân nghĩa” ra để uy hiếp tôi.
Tôi lập tức liên hệ với một công ty bảo an mới, chuẩn bị tiến hành một cuộc đại thanh lọc trong công ty.
Đám sâu mọt, đồ giả đội lốt kia, sớm muộn gì cũng phải bị đuổi cổ ra khỏi công ty.
Không ngờ, còn chưa kịp đến công ty, Tần Duệ và mấy trưởng phòng kia đã liên lạc với công nhân tuyến đầu, tổ chức đình công.
Họ yêu cầu tôi tăng gấp đôi lương năm cho từng người trong số họ, đồng thời phong Tần Duệ lên làm phó tổng của tập đoàn.
Người phụ trách duy trì trật tự hiện trường, chính là ba của Tần Duệ.
Chú Tần cầm khiên bảo vệ và dùi cui chống bạo động, đứng bên cạnh, trông cứ như lính canh nơi pháp trường thời cổ đại.
Khi tôi hớt hải chạy đến công ty, Tần Duệ đã ngồi chễm chệ trong văn phòng phó tổng, còn Tiểu Chi thì ngoan ngoãn pha cà phê cho anh ta.
Tần Duệ với vẻ mặt đắc thắng, ra lệnh cho tôi:
“Tiền bữa ăn tối hôm qua, nhớ thanh toán đấy.”
“À đúng rồi, em có thấy nhân viên công ty ký tên kiến nghị chưa? Họ đều cảm thấy anh rất xứng đáng với vị trí phó tổng.”
Ba quản lý khác cũng đứng sau lưng anh ta, ra vẻ làm chỗ dựa cho anh ta.
Hèn chi hôm qua khi tôi bảo trưởng phòng nhân sự sa thải đám này, anh ta cứ né tránh mãi, thì ra hắn đã sớm là người của Tần Duệ rồi.
Bọn họ nghĩ rằng, khi nghe Tần Duệ nói những lời đó, tôi sẽ giống trước đây, nhẹ nhàng khuyên nhủ.
Không ngờ, tôi lập tức vung tay, đi thẳng tới và tát anh ta một cái vang dội.
“Hôm nay, tất cả những ai có mặt trong văn phòng này, và những người tham gia gây rối đình công, toàn bộ sa thải.”