Bé Con Nhà Nam Chính
Chương 1
1
Khi tôi nhận ra mình mang thai, đứa bé đã được bốn tháng.
Tôi đứng trong phòng tắm nhỏ hẹp, dưới ánh đèn vàng mờ nhạt, ngón tay run rẩy vuốt ve phần bụng hơi nhô lên.
Người phụ nữ trong gương gương mặt tiều tụy, quầng thâm đậm dưới mắt, môi khô nứt và trắng bệch.
Đây là ngày thứ ba kể từ khi tôi xuyên đến thế giới này.
Ở thế giới ban đầu, tôi là một đứa trẻ mồ côi, chưa từng biết đến hơi ấm gia đình.
Còn bây giờ, không những xuyên vào cuốn tiểu thuyết, trở thành nữ phụ độc ác, tôi còn “hân hạnh” nhận thêm cái thai bốn tháng.
Theo ký ức còn sót lại, nguyên chủ Tô Noãn vì nhiều lần bày mưu hãm hại em gái cùng cha khác mẹ là nữ chính Tô Tình, cuối cùng bị chính cái bẫy mình đặt hại ngược lại, mất đi sự trong sạch với một người đàn ông xa lạ, còn bị truyền thông bêu riếu, thân bại danh liệt.
“Đinh…”
Điện thoại đột nhiên vang lên, là một tin nhắn ngân hàng.
Tôi mở ra xem, số dư tài khoản hiển thị: 10.327,68 tệ.
Đây là toàn bộ số tiền nguyên chủ còn lại.
Từ sau khi scandal bùng nổ, cha cô ta – Chủ tịch Tập đoàn Tô thị – công khai tuyên bố cắt đứt quan hệ cha con với cô, chuyển hết sự quan tâm sang con gái riêng là Tô Tình.
Tôi lê bước chân nặng nề đến bên cửa sổ, kéo rèm ra.
Bên ngoài là cảnh đêm rực rỡ của thành phố, những tòa nhà cao tầng sáng đèn chói mắt, xe cộ qua lại không ngừng.
Lẽ ra đây phải là vẻ phồn hoa đáng mong ước, lúc này lại khiến tôi cảm thấy nghẹt thở.
Chi phí sinh hoạt nơi đây rất cao, thân thể nguyên chủ vẫn cần tĩnh dưỡng, chưa thể đi làm.
“Không thể ở lại nơi này được nữa.”
Tôi đã hạ quyết tâm.
Ba ngày sau, tôi mang theo hành lý đơn giản, lên chuyến tàu đi về phía Nam.
Khung cảnh ngoài cửa sổ dần chuyển từ bê tông cốt thép thành những cánh đồng xanh ngát.
Điểm đến tôi chọn là một nơi gọi là thôn Thanh Sơn, giá cả sinh hoạt rẻ, phong cảnh hữu tình, quan trọng nhất là — tránh xa thế giới của nam nữ chính.
“Cô gái, đến thôn Thanh Sơn rồi.”
Tiếng bác tài xế kéo tôi trở về thực tại.
Tôi xách hành lý xuống xe, không khí lẫn hương cỏ non và mùi bùn đất ùa tới.
Xa xa là những ngọn núi xanh trùng điệp, gần đó là những căn nhà nông thôn rải rác, lâu lâu lại nghe tiếng chó sủa và tiếng trẻ con nô đùa.
Dựa theo thông tin đã liên hệ từ trước, tôi tìm được căn nhà mình muốn thuê.
Chủ nhà là một ông lão ngoài sáu mươi, họ Lý, gương mặt đầy nếp nhăn, ánh mắt lại rất hiền từ.
“Chính là chỗ này, năm trăm một tháng, đặt cọc một tháng, trả một tháng.”
Ông Lý đẩy cánh cửa gỗ cũ kỹ ra, “Cũ thì có cũ, nhưng chắc chắn lắm.”
Sân nhà rộng hơn tôi tưởng.
Chính giữa là một cây quế cành lá sum suê, dưới gốc cây là vài chiếc ghế mây cũ kỹ.
Nhà chính gồm hai gian nhà ngang, tường hơi bong tróc nhưng kết cấu còn vững chắc.
Điều khiến tôi bất ngờ nhất là bên hông sân có một mảnh vườn nhỏ bị bỏ hoang, tuy cỏ mọc um tùm nhưng đất nhìn có vẻ rất màu mỡ.
“Chỗ này được rồi.”
Tôi lập tức quyết định, móc từ túi ra một ngàn tệ đưa cho ông Lý.
Ký xong hợp đồng đơn giản, trước khi rời đi ông Lý chỉ tay về phía Tây:
“Bên đó là nhà ông Trương, người tốt lắm, có chuyện gì cứ tìm họ.”
Tôi mất nguyên một ngày để dọn dẹp hành lý.
Tới chạng vạng, khi tôi đang ngồi xổm nhổ cỏ trong vườn, thì nghe thấy ngoài cổng có tiếng phụ nữ dịu dàng:
“Cô gái, là người mới dọn đến à?”
Tôi ngẩng đầu nhìn, là một người phụ nữ khoảng năm mươi, khuôn mặt tròn, tóc búi gọn phía sau đầu, tay bưng một cái giỏ tre phủ khăn vải.
“Vâng, chào dì ạ.”
Tôi vội vàng đứng dậy, phủi bùn đất trên tay.
“Tôi là người nhà ông Trương ở phía Tây, cứ gọi tôi là dì Trương.”
Bà ấy mỉm cười bước đến gần, “Thấy cô dọn dẹp vất vả một mình, mang cho ít cơm tối đây.”
Tôi khựng lại, không ngờ có người nhiệt tình như vậy.
Dì Trương đã vén tấm vải phủ lên, bên trong là hai bát thức ăn vẫn còn bốc khói: một bát thịt kho tàu, một bát rau xào, còn có mấy cái bánh màn thầu trắng mềm.
“Cái này… cảm ơn dì nhiều lắm.”
Sống mũi tôi cay cay, suýt nữa bật khóc.
Từ lúc xuyên tới đây, đây là lần đầu tiên có người đối xử tốt với tôi.
Dì Trương khoát tay:
“Hàng xóm với nhau khách sáo gì. Cô ở có một mình hả?”
Tôi theo bản năng xoa bụng đã hơi nhô lên, ngập ngừng:
“Dạ… một mình.”
Ánh mắt dì Trương rơi xuống bụng tôi, trong mắt thoáng qua một tia thấu hiểu, nhưng không có chút khinh miệt hay tò mò nào, chỉ dịu dàng nói:
“Có thai thì càng phải ăn uống đầy đủ, sau này có chuyện gì cần giúp, cứ nói với dì.”
Khoảnh khắc đó, những căng thẳng trong tôi như được thả lỏng, nước mắt không kìm được trào ra.
Dì Trương hoảng hốt, vội đặt giỏ xuống, như một người mẹ nhẹ nhàng vỗ lưng tôi.
“Không sao đâu con, không sao đâu…”
Tôi mua ít đồ trang trí nhà cửa, dưới sự giúp đỡ của dì Trương, căn nhà nhỏ dần có sức sống.
Tôi dùng phần tiền còn lại mua một số vật dụng cơ bản và hạt giống rau.
Chú Trương giúp tôi sửa lại mái dột và cái cửa kêu cót két.
Dưới sự hướng dẫn của dì Trương, tôi học được cách phân biệt các loại hạt giống rau, biết nên trồng gì vào mùa nào.
Tuy thường xuyên lấm lem đất cát, mỏi lưng nhức vai, nhưng nhìn vườn rau hoang vu dần dần gọn gàng, những mầm xanh non nớt nhú lên khỏi mặt đất, trong lòng tôi dâng lên cảm giác thành tựu chưa từng có.
Một chiều nọ, khi tôi đang dựng giàn cho cây cà chua, thì cảm thấy trong bụng có một cử động rất nhẹ, như có con cá nhỏ nhẹ nhàng vẫy đuôi.
Tôi khựng lại, tay vô thức áp lên bụng.
“Sao vậy?”
Dì Trương đang hái đậu bên cạnh, thấy tôi bất thường thì hỏi.
“Nó… hình như nó động rồi.”
Tôi run giọng nói.
Dì Trương cười:
“Đó là thai máy, em bé đang chào mẹ đấy.”
Khoảnh khắc ấy, một cảm xúc kỳ lạ trào dâng trong tim tôi.
Sinh mệnh bé nhỏ này, có chung huyết thống với tôi, ở thế giới xa lạ này, nó sẽ là người thân thật sự của tôi.
Tôi âm thầm hạ quyết tâm, dù có khó khăn đến mấy, cũng phải cho con một mái ấm ấm áp.
2
Ngày tháng lặng lẽ trôi qua như dòng nước.
Không khí ở thôn Thanh Sơn trong lành, thoảng hương cỏ cây và mùi đất, sắc mặt của tôi cũng dần khá lên từng ngày.
Buổi sáng, tôi ngồi trên ghế mây dưới tán cây quế, ánh nắng xuyên qua kẽ lá, lấp lánh rọi xuống khung thêu.
Đôi tay của nguyên chủ trắng trẻo, thon dài, khớp xương rõ ràng, móng tay hồng hào khỏe mạnh, dưới ánh sáng ban mai trông như ngọc mỡ cừu thượng hạng.
Tôi nhẹ nhàng vuốt mu bàn tay, trong khoảnh khắc lơ đãng bỗng cảm thấy số phận thật kỳ diệu — tôi và nguyên chủ đều tên là Tô Noãn, dung mạo y hệt nhau, nhưng cuộc đời lại rẽ theo hai hướng hoàn toàn khác biệt.
Tôi lớn lên trong trại trẻ mồ côi, mười tuổi đã bị đưa đi học thêu.
Tôi vẫn nhớ khi ấy, chỉ để luyện một mũi kim cho thật thuần thục, tôi thường thức đến tận đêm, ngón tay bị kim đâm đầy vết máu.
Về sau, sản phẩm dần bán được giá, nhưng cổ tay thì để lại di chứng, mỗi khi trời mưa lại đau nhức đến thấu xương.
“Lần này nhất định phải biết quý trọng đôi tay này.”
Tôi thì thầm, luồn chỉ vào kim.
Trên khung thêu dần hiện lên bức tranh 《Xuân sơn đồ》.
Giữa những ngọn núi xanh tươi điểm vài cây hoa đào, một con hoàng oanh đậu trên cành, sinh động như thật.
Đây là mẫu thêu mới tôi tự thiết kế, kết hợp giữa Tô thêu truyền thống và thẩm mỹ hiện đại, từng mũi kim đều đặn tỉ mỉ, màu sắc chuyển sắc hài hòa.
“Noãn Noãn, lại đang thêu đấy à?”
Dì Trương xách làn rau đẩy cổng bước vào, mỉm cười tiến đến gần.
Từ sau khi biết tôi mang thai một mình, dì liền chăm sóc tôi như con gái ruột.
“Vâng, con muốn thêu thêm vài bức để đăng lên mạng bán.”
Tôi ngẩng đầu cười đáp.
Dì Trương cúi gần nhìn một chút, tấm tắc:
“Con chim này trông cứ như thật ấy! Tay nghề thế này, ở thành phố bán chắc được giá lắm.”
Tôi lắc đầu:
“Trên mạng cạnh tranh lắm dì ạ, con mới bắt đầu, mỗi bức chỉ bán được hai ba trăm thôi.”
Vừa nói vừa xoa xoa cái gáy đang nhức mỏi.
Cái thai bảy tháng ngày càng nặng nề, ngồi lâu lưng không chịu nổi.
“Trời ơi, đừng thêu nữa.”
Dì Trương vội vàng giữ tay tôi lại.
“Con sắp sinh rồi, phải nghỉ ngơi nhiều. Dì hầm gà cho con, còn nóng đấy, mau uống đi.”
Hương gà hầm tỏa ra từ bình giữ nhiệt thơm nức.
Từ nhỏ đến lớn, đây là lần đầu tiên có người nấu canh đặc biệt cho tôi.
Chớp mắt đã đến ngày sinh.
Phòng sinh ở bệnh viện huyện đơn sơ nhưng sạch sẽ.
Cơn đau chuyển dạ đến nhanh và dữ dội, tôi siết chặt ga giường, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo.
Mơ hồ, tôi như thấy nguyên chủ đứng bên giường.
Cô mặc váy dạ hội lộng lẫy, trang điểm tinh tế, nhưng ánh mắt lại trống rỗng như một cái xác không hồn.
“Tôi sẽ thay cô sống cho thật tốt.”
Tôi thầm nói trong lòng.
Khóe môi cô hiện lên một nụ cười nhẹ nhõm, bóng dáng dần tan vào ánh đèn chói lóa của phòng sinh.
“Oa oa”
Tiếng khóc vang dội xé toạc màn đêm.
Y tá bế đứa bé đỏ hỏn đến đặt trên ngực tôi:
“Là bé trai, nặng 6 cân 8 lạng, khỏe mạnh.”
Tôi run rẩy chạm tay vào khuôn mặt nhăn nhúm của con.
Nó bất ngờ ngừng khóc, nắm lấy tay tôi, như thể truyền cho tôi một nguồn sức mạnh vô hình.
“Con sẽ tên là Tô Hựu An nhé.”
Tôi khẽ gọi.
“Bé tên ở nhà là An An, là chữ ‘bình an’.”
Dì Trương nghe tin liền nấu cháo kê mang đến bệnh viện trong đêm.
Bà bế An An không rời tay:
“Đứa bé này đẹp trai quá, nét nào cũng giống con, sau này chắc chắn là soái ca.”
Tôi nhìn An An chớp chớp mắt khám phá thế giới.
Ngũ quan của bé có lẽ giống ba nó, nhưng tôi không biết người đàn ông ấy là ai.
Tôi cũng không muốn biết, chuyện cũ hãy để nó trôi vào quá khứ.
Trong thời gian ở cữ, dì Trương gần như ngày nào cũng sang thăm.
Dì dạy tôi cách tắm cho trẻ sơ sinh, thay tã, còn đem chiếc nôi con trai bà từng dùng đến.
An An rất ngoan, đói thì chỉ rên rỉ mấy tiếng, ăn no lại mở to đôi mắt tròn xoe nhìn khắp nơi, ban đêm cũng ít quấy khóc.
“Đứa bé này đến để báo ân đấy.”
Dì Trương hay nói thế.
Nhưng khi An An lớn dần, chi tiêu cũng tăng theo.
Sữa bột, tã lót, quần áo… số tiền tích cóp nhanh chóng cạn kiệt.
Tôi đành phải cầm lại khung thêu, nhưng với vài đơn hàng lẻ tẻ thì không thể nuôi sống hai mẹ con.
Một đêm nọ, tôi vô tình lướt thấy một blogger thêu đang livestream.
Cô ấy chỉ quay cận cảnh bàn tay, nhưng phòng phát trực tiếp lại có tới cả vạn người xem.
“Có lẽ mình cũng có thể thử.”
Ý nghĩ vừa nảy ra đã không thể dập tắt.
Hôm sau, tôi dựng giá đỡ điện thoại, chỉnh góc quay chỉ chiếu vào khung thêu và đôi tay.
Lần đầu livestream, tay tôi toát mồ hôi, mũi kim còn lộn xộn hơn bình thường.
Số người xem chỉ quanh quẩn vài người, nhưng tôi vẫn nghiêm túc trả lời từng câu hỏi.
【Tay của streamer đẹp quá!】
【Mũi thêu này làm sao thêu vậy?】
【Có nhận đặt thêu theo yêu cầu không?】
Dần dần, phòng livestream có lượng người xem ổn định.
Có người bắt đầu đặt hàng, dù giá chưa cao, nhưng cũng coi như có thêm nguồn thu nhập.
Ban ngày tôi chăm An An, tranh thủ lúc con ngủ thì thêu, ban đêm livestream hai tiếng.
Tuy hơi vất vả, nhưng nhìn gương mặt đỏ hồng ngủ say của An An, mọi cố gắng đều đáng giá.