Trùng Sinh Ngày Tung Tú Cầu, Ta Đập Nát Vận Mệnh

Chương 10



Thái y viện bó tay hết cách, danh y kinh thành thay phiên nhau vào cung bắt mạch, kê đơn thuốc cũng tương tự nhau, nhưng không có một thang nào hiệu nghiệm.

Ta nhìn hắn đặt mạnh chén thuốc rỗng xuống bàn, đáy mắt chằng chịt tia máu, đâu còn nửa điểm dáng vẻ tôn quý thanh tao như lúc mới gặp.

“Bệ hạ, hôm nay có đỡ hơn chút nào không?”

“Vẫn đau.”

Ta ngồi xuống mép giường, ôm nhẹ đầu hắn vào ngực, ngón tay ấn lên huyệt thái dương.

Hắn tựa vào lòng ta, đột ngột lên tiếng.

“Nàng nói xem, có phải trẫm đã bị thứ gì không sạch sẽ bám vào không?”

“Bệ hạ là chân long thiên tử.” Giọng ta dịu dàng như đang dỗ trẻ con. “Thứ gì không sạch sẽ dám đến gần người cơ chứ?”

Hắn không đáp, nhưng ta lại cười lạnh trong lòng.

Chắc hẳn tên bạo quân này ngày thường làm quá nhiều chuyện ác, nay chột dạ sợ gặp báo ứng đây mà!

“Phía Tây thành có một vị Trương Thiên Sư, nghe nói ông ta đoán mệnh cực chuẩn, gia quyến các bậc quý tộc kinh thành thường xuyên mời ông ta đến chỉ điểm một hai. Bệ hạ sao không mời ông ta vào xem thử?”

Bùi Luân mở mắt, ánh nhìn sâu thẳm ghim chặt lấy ta;

Nhưng ta vẫn luôn giữ nụ cười dịu dàng, không để hắn nhìn ra nửa điểm sơ hở.

“Truyền chỉ của trẫm, ngày mai mời Trương Thiên Sư vào cung.”

***

Ngày Trương Thiên Sư vào cung, chính là ngày mùng tám tháng Chạp.

Chứng đau đầu của Bùi Luân tái phát dữ dội hơn ngày thường, bữa sáng cũng chẳng ăn được mấy miếng.

Ta đỡ hắn tựa vào gối, từng thìa từng thìa đút bát cháo Lạp Bát còn nóng hổi đến sát môi hắn.

Đúng lúc này, Trương Thiên Sư được dẫn vào Dưỡng Tâm điện.

Đó là một lão giả râu tóc bạc phơ, mặc đạo bào sờn cũ, tay cầm phất trần, bước chân mang theo vài phần tiên phong đạo cốt.

Ông ta khom người hành lễ, ánh mắt lướt qua khuôn mặt Bùi Luân, sắc mặt đột nhiên trở nên ngưng trọng.

“Bệ hạ, bần đạo to gan mạn phép hỏi một câu.”

“Gần đây người có phải thường xuyên đau đầu như kim châm, ngày đêm không yên?”

Bùi Luân thoáng kinh ngạc, lập tức gật đầu.

 

Trương Thiên Sư bật cười ha hả, nhắm mắt lại miệng lẩm nhẩm chú ngữ, cuối cùng vung phất trần cất tiếng:

“Bệ hạ, đây là có kẻ dùng thuật vu cổ, nguyền rủa long thể của người.”

Bùi Luân phẫn nộ tột đỉnh, mỗi câu nói của Trương Thiên Sư đều như đổ thêm dầu vào lửa.

Hắn dẫn theo đạo sĩ bước nhanh như gió, đám thị tùng đi theo gần như không đuổi kịp bước chân.

Khi cửa Trường Tín cung bị đạp tung, Thẩm Mộ Uyển đang ngả mình trên sập nhâm nhi trà.

Ả đang định tươi cười đón tiếp, lại bị Bùi Luân phẫn nộ ném thẳng con búp bê vải vào mặt.

“Nói cho trẫm biết, thứ này là gì?”

Sắc mặt Thẩm Mộ Uyển nháy mắt trắng bệch, hoảng loạn nhặt con búp bê trên đất lên.

Con búp bê đó khắc bát tự sinh thần của Bùi Luân, ngay vị trí trái tim bị đâm ba cây đinh rỉ, quấn chằng chịt những sợi tóc không biết lấy từ đâu.

“Bệ hạ, thần thiếp không biết đây là vật gì! Nhất định là có kẻ hãm hại thần thiếp——”

Ả nhào tới định túm lấy áo Hoàng đế, nhưng bị hắn đá một cước ngã lăn ra đất.

“Đồ vật này tìm thấy ngay trong cung của ngươi, chứng cứ rành rành, ngươi còn lời gì để nói?!”

“Chắc chắn là tiện phụ nhà ngươi vì bị trẫm trách phạt nên sinh lòng bất mãn, lại dám mưu hại trẫm!”

Bùi Luân xua tay, thị vệ bên cạnh mặc kệ Thẩm Mộ Uyển gào khóc vùng vẫy, lập tức xông lên giữ chặt lấy ả.

Mà ta chậm rãi bước tới, quỳ xuống bên cạnh Hoàng đế, nhẹ giọng lên tiếng:

“Bệ hạ, thần thiếp có một chuyện, không biết có nên nói hay không.”

“Nói.”

Ta rũ mắt, đầu ngón tay vò chặt chiếc khăn lụa, dáng vẻ ấp úng muốn nói lại thôi đều được hắn thu hết vào tầm mắt.

Thẩm Mộ Uyển không ngừng giãy giụa, ánh mắt nhìn ta như muốn phóng dao:

“Tiện nhân! Là ngươi vu oan cho ta! Ta làm ma cũng không tha cho ngươi!”

Nhưng trong lòng ta chỉ thấy buồn cười: Đã đến nước này rồi, ả vẫn không bỏ được cái tính kiêu căng ngạo mạn.

“Quý phi nương nương giỏi điều hương, mỗi lần Bệ hạ lâm hạnh, Trường Tín cung luôn đốt một loại hợp hương có tên là ‘Tĩnh Tức’.”

“Trong hương đó có trộn thêm một vị dược liệu tên là Thanh Cát thảo, nếu dùng đơn lẻ thì không có hại, nhưng nếu dùng chung với Long Diên Hương mà Bệ hạ vẫn quen dùng——”

Ta tỏ vẻ như vô tình liếc Thẩm Mộ Uyển một cái, rồi nhanh chóng cụp mắt xuống.

“Sẽ khiến người ta tuyệt tự.”

Viện phán Thái y viện run rẩy nhận lấy hộp hương, vừa ngửi thử liền quỳ rạp xuống đất:

Chương trước Chương tiếp
Loading...