Sự Tính Toán Không Thuộc Về Mẹ

Chương 1



1.

Mớ hành sáng nay chỉ là quẹt nhầm.

Ví WeChat hết tiền, nên hệ thống tự động dùng thẻ phụ để thanh toán. Tôi nhận ra ngay là đã dùng thẻ của con, nhưng nghĩ lại cũng chẳng sao, chỉ 1 tệ 8 hào thôi mà, có gì to tát.

Huống hồ, con trai và con dâu từng không chỉ một lần nhấn mạnh:

“Mẹ, cái thẻ đó mẹ phải tiêu đi chứ!”

“Mẹ mà không tiêu thì chẳng phải phụ lòng hiếu thảo của bọn con sao?”

Vậy mà khi nhìn thấy mấy dòng con trai trách móc trong nhóm gia đình, tôi ch//ết lặng.

Tin nhắn trong nhóm vẫn cứ rung liên hồi.

Chị cả: 【Cháu à, đừng chấp mẹ cháu. Mẹ cháu sống tằn tiện bao năm, không thế thì sao có tiền cho cháu mua nhà lấy vợ chứ!】

Em ba: 【Chỉ có 1 tệ 8 thôi, con nói thế với mẹ thì nặng lời quá rồi! Đưa mẹ thẻ không phải để mẹ dùng sao? Mà cũng chỉ là 1 tệ 8, có cần căng vậy không?】

Em tư: 【Chị hai làm nghề giáo dạy toán, tính toán giỏi lắm, chưa bao giờ tiêu hoang. Mua mớ hành thôi mà! Chắc chắn là do không còn tiền mới phải dùng đến thẻ của cháu thôi!】

Có lẽ thấy ai cũng bênh tôi, không ai đứng về phía mình, con tôi lại bắt đầu biện hộ:

【Không đủ tiền tiêu á? Mẹ bây giờ là người có lương cao, mỗi tháng lương hưu 12 nghìn, chưa tính thẻ phụ 3 nghìn và 1 nghìn tiền tiêu vặt con đưa thêm!】

【Dì cả nói đúng, mẹ con hồi trẻ rất tằn tiện, nhưng bây giờ lại rất “thoáng” với bản thân! Anh đào 80 tệ/kg, sầu riêng 40 tệ/kg mẹ mua không hề do dự. Nhưng con vẫn không nói gì, trong lòng con hiếu kính với mẹ là đạo lý!】

【Điều khiến con đau lòng là: con cố gắng hết sức để mẹ sống sung sướng, nhưng mẹ không nghĩ gì đến con cả, đến 1 tệ 8 hào cũng để con trả!】

【Từ nhỏ con đã không có cha, mẹ con sau ly hôn còn cấm con liên lạc với bố! Vì là gia đình đơn thân, nhà vợ con vốn đã coi thường con, mẹ vợ thì cứ bóng gió rằng con đổ hết tiền cho mẹ ruột, chẳng biết lo cho gia đình nhỏ của mình!】

Đây là lần đầu tiên tôi biết được Lưu Kiến Vĩ có thể nói dối trơn tru như thế.

Chiếc thẻ phụ 3 nghìn kia, là năm ngoái, vào sinh nhật tôi, nó gửi trên WeChat:

“Mẹ! Con với Na Na sợ mua quà không hợp ý mẹ, nên chuyển tiền thực tế hơn!”

“Trong này có hạn mức 3000, mỗi mùng 1 hàng tháng sẽ được làm mới!”

“Mẹ đừng tiết kiệm, tiêu thoải mái! Con trai mẹ kiếm được tiền, nên hiếu thuận là chuyện đương nhiên!”

Tôi tuy nhận thẻ, nhưng chưa bao giờ tiêu một xu trong đó.

Giờ mới vỡ lẽ ra: vợ chồng nó tính trước tính sau, biết tôi không nỡ tiêu, nên mới dám cho thẻ. Ai ngờ tôi tiêu có 1 tệ 8 mà cũng đủ để chúng “vỡ phòng ngự”.

Còn cái gọi là tiền tiêu vặt 1000 mỗi tháng? Vớ vẩn!

Đó rõ ràng là tiền ăn uống, tiền điện nước gas cho cả nhà.

Nhà có bốn người, thằng cu Tráng đang tuổi lớn cần dinh dưỡng, con trai thì bữa nào cũng phải có thịt, con dâu thì ăn uống theo chế độ lành mạnh, bữa nào cũng đòi đạm chất lượng cao.

Vì sức khoẻ của cháu, tôi mua thực phẩm toàn loại đắt, loại tốt.

Mấy loại như anh đào, sầu riêng, nho Nhật… tôi chưa bao giờ dám ăn một miếng.

Một nghìn thì làm được gì? Tháng nào tôi cũng phải tự bù thêm hai ba nghìn, chưa bao giờ tính toán.

Tôi vốn là giáo viên dạy toán cấp 2, sau khi nghỉ hưu còn được trường nhiều lần mời quay lại giảng dạy, vì bao nhiêu học sinh giỏi đều từ lớp tôi mà ra.

Nhưng vì lúc đó cháu mới sinh, không ai phụ trông, tôi đành từ chối.

Lương hưu của tôi từ năm ngoái đã tăng lên 12 nghìn, vậy mà con trai lại quay sang đòi đổi xe.

Bảo rằng giờ được thăng chức rồi, phải nâng tầm hình tượng.

Xe bình thường không xứng, phải là Mercedes mới được!

Mỗi tháng tiền xe hơn 4 nghìn, tiền nhà 3 nghìn, cộng thêm tiền ăn tôi bù và tiền đóng học phí cho cháu, thì lương hưu của tôi còn lại được bao nhiêu?

Còn bố ruột của Lưu Kiến Vĩ, khi con mới ba tuổi đã nói là tìm được tình yêu đích thực của đời mình, đòi ly hôn.

Nếu tôi không chịu ký, ông ta sẽ vứt con vào chuồng chó dữ!

Ly hôn xong là biến mất hoàn toàn, không gửi nổi một xu tiền cấp dưỡng!

Nửa năm trước, ông ta quay về, muốn nhận lại con trai.

Tôi có cho phép không? Ai nhìn vào cũng biết, rõ ràng là định “hút m//áu” con!

Nhưng chỉ sau mấy lời nói dối trắng trợn đó, cả nhóm lập tức chuyển hướng, quay sang chỉ trích tôi!

 

2.

 Nhóm gia đình bắt đầu công kích

Chị cả @ tôi: 【Thục Phân, chị hơi quá rồi đó! Tiền lương hưu mỗi tháng nhiều thế còn chưa đủ, sao còn muốn con nó chu cấp thêm làm gì!】

Em ba @ tôi: 【Chị hai ơi, bây giờ tụi nhỏ cực lắm, không giúp được cũng thôi, sao còn đòi hỏi con cái? Tiền tiết kiệm cũng chẳng mang xuống mồ được, chi bằng giúp tụi nhỏ lúc còn sống!】

Em tư cũng phụ hoạ: 【Chị hai sai rồi! Sao lại không cho con gặp cha ruột? Mối ân oán giữa chị và anh rể cũ thì thôi, đừng bắt con phải chịu chung! Dù sao cũng là cha ruột mà! Chị đúng là nhỏ mọn thật đấy!】

Nhìn từng dòng tin bóp méo sự thật ấy, tay tôi run lên vì tức giận…

Nửa chữ không đánh nổi để giải thích cho bản thân.

Tôi vẫn chưa trả lời gì thì con trai đã càng lúc càng quá đà.

Nó lại @ tôi trong nhóm gia đình:

【Mẹ, bọn con nói với mẹ bao nhiêu câu rồi, mẹ không trả lời lấy một chữ! Con biết mẹ đọc được hết, nhưng con thực sự thấy nghẹn trong lòng, nên mới phải lên đây than thở trước mọi người thôi! Mẹ đúng là giáo viên dạy toán, chuyện gì cũng tính toán rạch ròi! Nhưng mẹ ơi, mẹ con ruột với nhau, chẳng lẽ con lại tính với mẹ chuyện 1 tệ 8 hào này sao?】

Nói xong, nó còn gửi một cái bao lì xì riêng trị giá 8 tệ 8 hào 8 xu:

【Mẹ là mẹ ruột của con, mẹ muốn tính toán với con thì cứ việc, nhưng con không bao giờ tính với mẹ! Con từng thề là sẽ để mẹ sống sung sướng! Chuyện này bỏ qua đi nhé, con gửi mẹ 8.88, mẹ cứ mua thêm vài mớ hành cho vui lòng! Coi như lỗi con, mẹ đừng giận nữa được không?】

Hừ, coi tôi là kẻ ăn xin chắc?

Tôi bấm trả lại ngay lập tức.

Chắc Lưu Kiến Vĩ mắt mờ, tưởng tôi đã nhận, liền hả hê @ tất cả mọi người:

【Haha mọi người nhìn xem, mẹ tôi đáng yêu chưa kìa, chẳng quan tâm tin nhắn nào, nhưng lì xì thì bấm nhận nhanh thế!】

Tiếp đó, lại @ tôi:

【Na Na vừa mới nói, có khi mẹ chỉ vô tình quẹt nhầm thẻ thôi, chắc là hiểu lầm. Ai ngờ mẹ dâu con đoán đúng thật! Haha...】

【Thôi được rồi mẹ, đừng giận nữa, nhận bao lì xì rồi, chắc vui lắm rồi ha?】

Mắt nó mờ, nhưng trong nhóm không thiếu người mắt sáng.

Đứa cháu gái thân thiết với tôi liền @ nó:

【Anh à, mở to mắt ra mà nhìn! Dì hai em đã hoàn tiền lại rồi!】

【Dì em chưa bao giờ là người tham mấy đồng vặt đâu, gặp người ăn xin ngoài đường còn cho hẳn 20 tệ, làm sao để mắt đến cái 8.88 của anh?】

Vừa dứt lời, cả nhóm đồng loạt thở dài, thả biểu cảm “cười mỉm” và “bất lực”.

Lưu Kiến Vĩ thấy vậy lại gửi tiếp một bao lì xì 18.88:

【Mẹ, thấy ít thì mẹ cứ nói, chứ đừng lôi ra nhóm thế này, mất mặt quá!】

【Nhận đi mẹ, 18.88 chẳng đủ mua hành à? Mẹ muốn bao nhiêu tiền mới thấy đủ? Con trai mẹ sống khổ sở lắm rồi, mẹ thương con chút đi!】

Nhìn từng dòng chữ xuyên tạc trắng trợn ấy...

Lần này, tôi không chọn nhịn nữa.

 

3.

Tôi mở toàn bộ lịch sử giao dịch thẻ phụ từ năm ngoái đến giờ, thêm cả lịch sử chi tiêu từ thẻ lương hưu và ví WeChat, chụp màn hình gửi một lượt vào nhóm.

@tất cả mọi người:

【Mọi người mở to mắt mà xem cho rõ! Xem cái bà mẹ tham lam ích kỷ, chuyên ăn bám con như tôi, mấy năm nay đã “tận tâm tận lực” bòn rút của vợ chồng nó ra sao nhé!】

Chỉ cần biết đọc là sẽ nhìn ra – tôi đã đóng góp bao nhiêu cho cái nhà nhỏ của Lưu Kiến Vĩ.

Những người vừa nãy còn trách móc tôi giờ lại đồng loạt lên tiếng:

【Kiến Vĩ à, mẹ cậu không ít lần bỏ tiền cho nhà cậu đấy nhé! Hóa ra tiền xe tiền nhà toàn do mẹ cậu trả à? Hèn chi Tết rồi tôi mượn tiền cậu, cậu bảo đang gồng tiền xe với nhà, không thở nổi! Xì, không cho thì thôi, sao lại nói dối!】

【Tưởng cậu thành đạt lắm, hoá ra là mẹ chống lưng à!】

【Cái thẻ phụ mẹ cậu dùng có đúng 1 tệ 8, tôi còn tưởng tiêu hết hàng tháng cơ đấy! Cậu thế là không đúng rồi, lập gia đình thì cũng không được quên mẹ. Mẹ nuôi mình lớn từng ấy năm đâu phải chuyện dễ!】

Miệng đời đúng là hai mặt thật.

Tôi nhìn mấy câu đó, chỉ muốn cười.

Còn Lưu Kiến Vĩ thì không giữ nổi bình tĩnh nữa, gọi điện đến thẳng:

“...Mẹ, mẹ thấy mẹ hơi quá rồi không? Chuyện kinh tế trong nhà mình mà mẹ lôi lên nhóm làm gì?”

“Để người ta chỉ trỏ như thế, coi sao được? Mẹ mau gỡ xuống đi, đừng để người ta cười chê nữa!”

Tôi bật cười: “Lưu Kiến Vĩ, hoá ra mày không ngu. Tao cứ tưởng mày không có đầu óc đấy! Mày cũng biết đây là chuyện riêng tư, không nên đưa lên nhóm à?”

Nó vẫn không biết mình sai, còn cãi chày cãi cối:

“Mẹ, mẹ rộng lượng tí được không? Là mẹ dùng thẻ trước đấy chứ! Con nóng quá mới nói trong nhóm. Giờ mẹ đừng đôi co nữa, gỡ mấy ảnh đó đi được không? Không thì mặt mũi con để đâu?”

Tôi hỏi lại nó:

“Vậy lúc mày nói đủ thứ chuyện bịa đặt trong nhóm, mày có nghĩ người ta sẽ nhìn mẹ mày ra sao không? Lương tâm mày còn không? Mấy lời mày nói có câu nào là thật không?”

“Thẻ phụ đó là mày tự đưa, bảo tao tiêu thoải mái, một năm rồi, tao chỉ quẹt đúng 1 tệ 8 mua mớ hành, mày có cần phải làm ầm lên vậy không?”

Có lẽ biết mình lý cùn, nó im một lúc rồi phun ra câu:

“Con nói mẹ quẹt thì mẹ quẹt à? Giả sử con bảo mẹ ch//ết, mẹ cũng đi ch//ết thật à?”

Câu đó, vô thức thốt ra, làm trái tim của một người mẹ như tôi tan nát.

Tôi cố nén nước mắt, cuối cùng vẫn không kìm được mà rơi xuống.

Thấy tôi im lặng, có lẽ nó cũng nhận ra lời vừa nói quá đáng, liền cuống quýt chữa cháy:

“Mẹ, con nói vậy chẳng phải là vì muốn giữ thể diện cho mẹ sao? Nếu ai biết xe với nhà của con là do mẹ trả, chẳng phải mẹ cũng mất mặt à?”

“Mọi người đều tưởng mẹ sống sung sướng nhờ con, chẳng phải như thế mẹ mới có thể diện hay sao? Nhân lúc chưa ai thấy rõ, mẹ gỡ xuống đi! Không thì mất mặt cả mẹ lẫn con đấy!”

Tôi cười nhạt: “Hôm nay mày làm chuyện mất mặt đâu ít, thêm một cái nữa thì đã sao? Tao chẳng còn gì để mất cả, không gỡ!”

Nói xong, tôi cúp máy.

Trong nhóm vẫn im phăng phắc.

Có lẽ Lưu Kiến Vĩ thấy mất mặt, nên không nói thêm gì nữa.

Khoảng một tiếng sau, con dâu Chu Na Na mới lên tiếng dàn hoà:

【Chuyện nhà mình làm phiền mọi người cười chê rồi, giải tán đi nhé! Mẹ chồng con có nghề nghiệp đặc thù, đầu óc nhạy cảm với số má, bọn con rất thông cảm! Người ta nói “Gia hoà vạn sự hưng”, chỉ cần mẹ vui, tụi con chịu ấm ức một chút cũng không sao! Kiến Vĩ cũng gọi điện xin lỗi mẹ rồi, mọi người đừng lo!】

Gửi xong, cô ta còn @ tôi:

【Mẹ, mẹ đừng giận nữa được không? Mọi chuyện cho qua đi nha? Thằng Tráng bảo thèm món sườn xào chua ngọt mẹ nấu, mẹ nhớ luộc kỹ một chút nhé, không thì sườn sẽ bị tanh đấy...】

Tôi trả lời thẳng trong nhóm:

【Tôi không qua được, chuyện này cũng chẳng có “trang” nào để lật, sườn thì càng không nấu nữa! Nhà nhỏ các người đã không chứa nổi một bà già phiền phức, thích bòn rút như tôi, thì ba người tự sống với nhau đi, tôi không làm phiền nữa!】

Tôi tưởng mình đã nói đủ rõ ràng rồi, ai ngờ bọn họ cứ nghĩ tôi đang giận dỗi cho vui.

Chu Na Na lại tiếp tục @ tôi trong nhóm:

【Mẹ, mẹ không còn là con nít nữa, đừng cứ giận dỗi hoài! Bọn con rất bận, không có thời gian dỗ mẹ hết lần này đến lần khác đâu!】

【Mẹ biết tính Kiến Vĩ rồi đó, chuyện mà bị đẩy đi quá xa thì con cũng khó mà bênh nổi mẹ. Đến lúc không cứu vãn được thì đừng trách con không nói trước! Mẹ mua đồ xong thì mau về nhé, còn ba tiếng nữa là bọn con phải ra sân bay đi du lịch rồi!】

Tôi không trả lời, vì lúc đó tôi đang bận tra chuyến bay sớm nhất đến Tam Á.

Thật ra hôm nay vốn là ngày Lưu Kiến Vĩ và Chu Na Na xin nghỉ phép để đi du lịch Trùng Khánh.

Nên sáng sớm, tôi mới đi chợ mua đồ dự trữ vài ngày, nào ngờ lại xảy ra chuyện này.

Tam Á – thiên đường của người già – cũng là nơi mà tôi luôn ao ước được một lần đặt chân đến.

Tôi không quay về lấy hành lý.

Mấy bộ quần áo đã mặc hơn chục năm, thậm chí hai chục năm ấy – tôi bỏ hết, thay mới hết.

Khi tôi mua xong tất cả vật dụng cần thiết và đến được sân bay, đã trôi qua hai tiếng.

Mở điện thoại ra, tin nhắn WeChat báo hơn 99+ cuộc trò chuyện chưa đọc, hàng chục cuộc gọi nhỡ.

Không ngoài dự đoán – toàn là tin nhắn vợ chồng Lưu Kiến Vĩ @ tôi trong nhóm:

【Mẹ, mẹ đâu rồi? Sao còn chưa về nhà?】

【Còn một tiếng nữa là bọn con phải ra sân bay rồi, không đi ngay là trễ chuyến đấy!】

【Mẹ đừng cố chấp nữa, muốn gây sự chú ý cũng phải biết đúng lúc đúng chỗ chứ!】

Tôi trả lời:

【Mấy người không hiểu tiếng người à? Tôi đã nói rõ là cái nhà đó tôi không về nữa, không cần nữa!】

Nói rồi tôi chụp một tấm ảnh ở sân bay gửi vào nhóm:

【Tôi sắp bay đến Tam Á rồi, chuẩn bị lên máy bay, không nói nữa!】

Gửi xong, tôi tắt nguồn điện thoại, tận hưởng chuyến bay đầu tiên trong đời.

Chương tiếp
Loading...