Sổ Tiết Kiệm 0 Đồng – Sự Thật Sau 20 Năm Khiến Người Ta Lạnh Sống Lưng

Chương 13



“Nhưng mà!” Bà ngoại cao giọng. “Anh bắt Kiến Bình viết giấy nợ, như vậy không hợp lý. Người một nhà viết giấy nợ cái gì? Anh làm thế, để họ hàng nhìn nhà họ Trần chúng tôi thế nào? Để người ngoài nói thế nào?”

“Người ngoài nói thế nào, không liên quan đến con.”

Bố tôi rốt cuộc cũng mở lời.

“Mẹ, con tôn trọng mẹ, nhưng có những lời con phải nói. 43 vạn, không phải 4 ngàn 3, không phải 4 trăm 3. Đó là mồ hôi nước mắt hai mươi năm của nhà con. Mất khoản tiền này, con đau lưng không dám đi khám, lớp học thêm của con gái không đi học được, ống nước trong nhà rỉ ba năm mới sửa.”

Ông liếc nhìn cậu tôi.

“Nhưng nhà Trần Kiến Bình thì sao? Máy tính mới, máy chơi game mới, nội thất mới. Cái ghế e-sport của Gia Vỹ còn đắt hơn ghế văn phòng của con.”

“Đó là cuộc sống của người ta, không liên quan gì đến chuyện này!” Mợ tôi đứng ở cửa chen mồm vào. “Gia Vỹ sắp thi đại học, không tạo điều kiện tốt cho nó sao được? Hiểu Manh nhà anh chị học xong đại học rồi, Gia Vỹ nhà em mới học cấp ba!”

“Tiền học của Gia Vỹ, không phải do cô chú tự bỏ ra sao?”

Tôi lên tiếng. Tất cả mọi người đều quay lại nhìn tôi.

“Cô chú lấy tiền của mẹ cháu mua máy tính, mua máy chơi game, rồi bảo con cái thi đại học cần điều kiện tốt. Cái điều kiện tốt đó, là đổi bằng cái lưng đau của bố cháu, lớp bồi dưỡng của cháu, bằng đường ống nước rỉ suốt ba năm của nhà cháu.”

Tôi nhìn mợ.

“Mợ, mợ thấy có hợp lý không?”

Mặt mợ tôi đỏ bừng.

“Tống Hiểu Manh, thái độ của cháu là sao? Mợ là trưởng bối của cháu!”

“Thái độ của cháu chính là như vậy.” Tôi không lùi bước. “Cậu ký giấy nợ, nói mỗi tháng trả 5.000. Bây giờ ba tháng rồi, một đồng chưa thấy. Yêu cầu của bố cháu quá đáng sao? Đã viết giấy nợ thì phải trả. Không trả nổi, đem bán đống máy tính máy chơi game kia đi mà gom. Không phải là hết cách, mà là không muốn.”

Phòng khách tĩnh lặng. Bà ngoại nhìn tôi, đôi môi run rẩy một lúc lâu.

 

“Hiểu Manh, cháu nói những lời này trước mặt bà…”

“Bà ngoại, những gì cháu nói đều là sự thật. Có gì không đúng, bà cứ chỉ ra.”

Bà ngoại không nói gì. Bởi vì bà không chỉ ra được.

Cậu tôi vẫn cúi đầu, không nối lời một câu. Từ đầu đến cuối, ông ta chỉ ngồi đó, như một khúc gỗ. Khúc gỗ nợ người khác 60 vạn.

Cuối cùng, bà ngoại thở dài.

“Được, nhà mấy người giỏi. Bà già này quản không nổi.”

Bà đứng lên, chống gậy đi về phía cửa. Lúc ra đến cửa, bà quay đầu nhìn mẹ tôi.

“Ngọc Hoa, đàn ông do con tự chọn, con tự mà lo.”

Mẹ tôi đứng ở cửa bếp, mặt xám xịt. Bà không nói câu nào. Cửa đóng lại.

Cậu và mợ theo sau bà ngoại rời đi, từ đầu đến cuối không nói với bố tôi một chữ. Mợ tôi trước khi ra cửa còn hung hăng lườm tôi một cái. Sự căm hận trong ánh mắt đó không hề che giấu.

Tôi đứng yên tại chỗ. Tim đập mạnh, nhưng đầu óc rất tỉnh táo. Bố tôi bước tới, vỗ vỗ vai tôi. Không nói gì. Nhưng cú vỗ đó rất mạnh. Nặng hơn bất cứ lời nói nào.

Chương 18

Bốn ngày sau khi gia đình cậu rời đi. Tôi nhận được một cuộc điện thoại. Là Lưu Tư Kỳ, bạn học đại học của tôi.

“Hiểu Manh, lâu rồi không gặp! Mình đang đi công tác ở thành phố cậu, mời mình đi ăn đi!”

Tôi và Tư Kỳ ở chung ký túc xá bốn năm đại học, sau khi tốt nghiệp thì mỗi người một ngả, thỉnh thoảng nhắn vài câu trong nhóm. Lần này hiếm hoi mới gặp, tôi nhận lời. Đặt một nhà hàng trong trung tâm thương mại, khá ổn.

Lúc tôi đến, Tư Kỳ đã ở đó, ăn mặc gọn gàng sắc sảo, trông tinh anh hơn thời đại học nhiều.

“Bây giờ cậu làm gì?”

“Sales cho công ty dược. Mệt thì mệt nhưng hoa hồng cao.” Cậu ấy cười gắp thức ăn cho tôi. “Cậu thì sao? Vẫn ở công ty nhỏ đó à?”

“Mới thăng chức Trưởng nhóm Hành chính.”

“Được đấy Hiểu Manh!” Tư Kỳ vỗ bàn một cái. “Hồi đó cậu là đứa đáng tin cậy nhất phòng mình. Học kỳ đó chép bài toàn nhờ cậu, mình mới không trượt môn.”

Tôi mỉm cười, không nói nhiều.

Đang ăn nửa chừng, cửa nhà hàng có hai người bước vào. Tôi liếc nhìn, rồi cả người cứng đờ. Là mợ Triệu Thúy Thúy. Bà ta đi cùng một người phụ nữ ăn mặc sành điệu, hai người cười nói bước vào, được phục vụ dẫn vào góc khuất.

Bà ta không nhìn thấy tôi. Chúng tôi cách nhau mấy bàn.

“Sao vậy?” Tư Kỳ để ý nét mặt tôi.

“Không sao, thấy người quen thôi.”

Tôi cúi đầu tiếp tục ăn. Rồi tôi nghe thấy. Giọng mợ không nhỏ, cách mấy bàn vẫn vọng tới.

“…Em nói chị nghe, nhà bà chị chồng em á, đúng là không thể nào sống chung được. Chồng bả làm thủ kho, một tháng sáu bảy ngàn tệ, keo kiệt bủn xỉn dã man. Nhà em mượn nhà bả tí tiền, ổng vác xác đến tận cửa đòi nợ, y như Hoàng Thế Nhân đòi nợ máu…”

Người phụ nữ kia xùy một tiếng.

“Cái hạng người đó ghét thật đấy.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...