Sau Khi Tỉnh Giấc, Ta Nhất Quyết Hòa Ly
Chương 6
Chỉ có phu nhân từng khuyên mẫu thân: “Bát nước phải bưng bằng,” nhưng mẫu thân chỉ ngoài miệng đáp ứng.
Về sau phu nhân không còn qua lại cùng mẫu thân nữa.
Buổi trưa hôm ấy, phu nhân nhập cung.
Vừa bước vào đại điện đã nhíu mày, ánh mắt rơi xuống ba chậu hoa héo rũ nơi tiền sảnh.
Lúc bà bước qua bàn ăn đầy rau đậu, chân mày càng chau chặt.
Tới khi đứng trước mặt ta, nhìn thấy ánh mắt tiêu điều và nụ cười gắng gượng nơi ta, bà đã minh bạch tất cả.
Hôm sau, tể tướng và Du Hành đàm thoại nửa canh giờ trong thư phòng.
Đêm ấy, Du Hành đến Phượng Nghi cung.
Hắn nhìn hoa cỏ úa tàn cùng mâm cơm thanh đạm, nét mặt hiện một tia áy náy:
“Hoàng hậu, dạo này nàng có tự xét lại mình không?”
Ta cười khổ:
“Thần thiếp có lỗi gì?”
Du Hành nhíu mày:
“Nếu nàng không đẩy muội muội xuống nước…”
Ta nghẹn ngào, khẽ cắt lời:
“Đào Chi! Gọi tiểu thái giám trông ao sen tới! Bảo bọn họ nói thật, hôm ấy bọn họ thấy những gì!”
Chẳng mấy chốc, Đào Chi dẫn một nhóm tiểu thái giám đến, quỳ rạp thành một mảng.
Tên đứng đầu dập đầu thật mạnh:
“Bệ hạ! Hôm đó hoàng hậu nương nương thật sự không hề đẩy quý phi nương nương! Lúc ấy bọn nô tài đang mò củ sen trong ao, ba mươi sáu người chúng nô tài đều thấy rõ, là quý phi tự mình nhảy xuống!”
Những tiểu thái giám khác cũng vội vàng dập đầu phụ họa.
Sắc mặt Du Hành bỗng chốc trở nên trầm trọng.
Chương 8
Mua chuộc một người thì dễ, mua chuộc ba mươi sáu người… …thì không còn là chuyện nhỏ nữa rồi.
Hắn phái đại thái giám điều tra kỹ lưỡng chuyện ngày hôm đó, phát hiện ta không hề hại muội muội, mọi chuyện đều là nàng ta tự biên tự diễn để tranh sủng.
Khi rõ chân tướng, Du Hành im lặng trả lại phượng ấn cho ta, lại hạ chỉ cấm túc muội muội tại Vịnh Ngọc cung một tháng.
Ngay cả yến tiệc mừng tròn tháng của Nhị hoàng tử cũng do ta – hoàng hậu – chủ trì thay nàng.
Trong yến tiệc hôm ấy, ta một lần phá lệ, từ dung nhan đoan trang nhã nhặn thường ngày, chuyển sang diễm lệ động lòng người.
Du Hành nhìn ta không ngớt lời khen ngợi, liên tục gắp món cho ta:
“Hoàng hậu dung mạo khuynh thành, trẫm muốn mỗi ngày đều được nhìn nàng như vậy.”
Ta mỉm cười nhẹ nhàng gật đầu.
Yến tiệc kết thúc, Du Hành chủ động đề nghị đưa ta hồi cung.
Vừa đến cửa Phượng Nghi cung, đã nghe bên trong truyền đến tiếng náo động.
Chỉ thấy một bóng người lén lút bị mười ám vệ cải trang thành cung nữ ấn ngã xuống đất, còn nhi tử của ta thì đang oa oa khóc trong lòng nhũ mẫu.
Lòng ta thoáng căng thẳng, liền bước tới bế con vào lòng:
“Chuyện gì xảy ra vậy?”
Ám vệ cầm đầu lạnh giọng bẩm:
“Hoàng hậu nương nương, cung nữ này định đem Đại hoàng tử ném vào bồn sen để dìm chết!”
Mọi người đều biến sắc.
Ta nhíu mày nhìn kỹ nữ tử kia, lập tức quát lớn:
“Ngươi là Lưu Hoa – đại cung nữ bên cạnh quý phi! Ngươi vì sao lại muốn mưu hại trưởng hoàng tử? Mau khai ra! Có ai đứng sau sai khiến ngươi?”
Lưu Hoa trừng trừng nhìn ta:
“Tất cả đều là ý của nô tỳ! Hoàng hậu nương nương dựa vào cái gì được thay quý phi tổ chức yến tiệc đầy tháng cho Nhị hoàng tử?! Nô tỳ chỉ là muốn thay quý phi xả giận!”
Ánh mắt Du Hành lạnh như băng:
“Người đâu, kéo ả đến Thận Hình Ty…”
Chưa dứt lời, Lưu Hoa đã cắn lưỡi tự tận.
Thái y lập tức đến bắt mạch cho nhi tử ta, xác nhận không tổn thương gân cốt, chỉ bị kinh hoảng.
Ta đỏ hoe mắt, ôm con hôn lấy hôn để.
Du Hành nhìn ta, ánh mắt dịu dàng thêm vài phần:
“Có một mẫu thân hiền hậu như nàng, là phúc của Diệu nhi. Năm xưa mẫu phi của trẫm cũng từng đối đãi với trẫm như vậy… chỉ tiếc…”
Tựa hồ nhớ lại chuyện năm xưa phụ hoàng vì giang sơn mà bức tử nguyên phối, sắc mặt hắn thoáng vẻ áy náy:
“Hôm nay trẫm sẽ dùng bữa tối cùng hoàng hậu.”
Ta mỉm cười phân phó Đào Chi đến ngự thiện phòng lấy vài món ngon, lại tự mình vào tiểu trù phòng, chuẩn bị một bàn yến tiệc tinh tế.
Rượu ngon, món lành, Du Hành ăn uống thỏa thuê, ngỏ ý muốn lưu lại Phượng Nghi cung nghỉ lại.
Ta khẽ cụp mi:
“Bệ hạ, thần thiếp đang đến tháng, hay là đêm nay người tới cung của Hiền phi nghỉ ngơi thì hơn.”