Phu Quân Tránh Ra, Ta Đến Làm Con Dâu Đây
Chương 8
“Loại như ngươi cũng xứng cầu xin ta? Đã là cầu xin, ngươi cũng nên quỳ xuống cho ta.”
“A Ngọc…”
“Quỳ xuống!”
“Ta… ta… quỳ rồi… A Ngọc ngoan…”
…
**12**
Ta vốn đã chuẩn bị sẵn tinh thần để trưởng tỷ đến làm ầm ĩ.
Nào ngờ cả đêm gió êm sóng lặng.
Sáng hôm sau ta mới biết, Trưởng công chúa đã phái người canh giữ bên ngoài viện của trưởng tỷ.
Ngày hôm sau Lục Quân Nhiên đứng còn không vững.
Mặt mũi bầm dập, toàn thân xanh tím, trên người hắn dường như chẳng còn lấy một mảng da thịt nào lành lặn.
Hắn lên tiếng tố cáo ta, trong mắt hiện rõ sự sợ hãi.
“Cô thật đáng sợ, Tạ Ngọc Hoa, cô quả thực là cầm thú, cầm thú trong các loài cầm thú—”
Chưa đợi hắn mắng xong.
Ta đã bảo người ta gói ghém cả hắn lẫn chăn ném thẳng sang viện của trưởng tỷ.
Chiếc giường hắn từng ngủ qua ta cho đổi mới toàn bộ.
Trưởng công chúa và Quốc công gia sống ở phủ Trưởng công chúa.
Trong phủ Quốc công chỉ có ta và Lục Quân Nhiên, cùng với trưởng tỷ sinh sống.
Trong viện của trưởng tỷ thì có người do Trưởng công chúa để lại trông coi.
Về cơ bản, ở đây ta chính là thổ hoàng đế!
Sau khi Lục Quân Nhiên dưỡng thương xong, cứ như bóng ma lờ đờ đi dạo lảng vảng đến viện của ta.
Cũng không nói tiếng nào, cũng không cho người thông báo.
Chỉ dùng một đôi mắt đen thui tăm tối.
Lặng lẽ nhìn ta.
“Đã một tháng nay, cô không hề đến thăm ta lấy một lần. Ta không tìm cô, cô cũng không đi tìm ta đúng không? Tạ Ngọc Hoa, cô rốt cuộc có biết ta là phu quân của cô không hả? Kiếp trước cô đâu có như vậy, kiếp trước cô rất hiền huệ, ân cần hỏi han ta, làm quần áo làm đồ ăn cho ta cơ mà.”
Ta chán ghét nhìn hắn, đã đều là người trọng sinh cả rồi, ta cũng chẳng thèm diễn nữa.
“Ngươi thật sự rất tởm ngươi có biết không? Ngươi chẳng phải thích trưởng tỷ ta sao? Đi đi, ngươi còn đến chỗ ta làm gì?”
Hắn cười quái dị.
“Nàng ghen rồi. Đừng quậy nữa. Uyển Ngọc chỉ là thiếp của ta, nàng mới là chính thê. Nàng phải rộng lượng chứ, nương tử.”
“…”
“…”
Ta chịu hết nổi rồi.
Nắm đấm của ta cứng rồi.
Ta nhịn không được nữa.
Lại lao vào đánh nhau thôi.
Trước khi Lục Quân Nhiên ôm mặt bỏ đi, tức giận quát:
“Cho thể diện mà không thèm! Ta sẽ không bao giờ bước chân vào cửa phòng cô nửa bước! Cô đừng có mà cầu xin ta đến!”
Ai thèm cầu xin chứ!!
Tởm lợm!
Buồn nôn!
Ta sắp điên rồi.
Rốt cuộc khi nào hắn mới chết đây!
Rốt cuộc khi nào ta mới được sống những chuỗi ngày tươi đẹp như kiếp trước, chồng chết không ai quản thúc cơ chứ!
Ta chịu hết nổi rồi!
**13**
Liền một mạch năm tháng trời, Lục Quân Nhiên không thèm bước vào viện của ta một bước nào.
Hắn đang đợi ta cúi đầu nhận sai, ngày nào cũng sai người đến hỏi xem ta đã biết lỗi chưa?
Biết cái rắm.
Ta chỉ biết là ta đang sống quá là sướng rồi!
Mỹ mãn chết đi được.
Phủ Quốc công quá nhiều tiền, Trưởng công chúa lại quá thế lực.
Trong nhà nuôi hẳn cả gánh hát, rồi thì ca kỹ, vũ kỹ, tiên sinh thuyết thư …
Đầu bếp trong phủ, từ Xuyên Thục đến Dương Châu, cần gì có nấy.
Đây mới là cuộc sống chứ!
Cho đến khi Lục Quân Nhiên không nhịn nổi nữa mò đến xem ta thế nào.
Liền phát hiện ra bụng ta đã nhô lên.
Hắn hoảng sợ thốt lên:
“Sao cô ăn uống tới mức béo thành ra thế này rồi?”
“Đồ lợn ngu ngốc, ta mang thai rồi.”
Hắn ngất xỉu.
Tỉnh lại.
Ánh mắt phức tạp, vẻ mặt cũng phức tạp.
“Là A Uẩn. Kiếp này, mọi thứ đều khác rồi, trưởng tỷ của nàng cũng ở bên ta, ta sẽ không rời bỏ hai mẹ con nàng nữa. Ta sẽ làm một người cha tốt, để A Uẩn lấy ta làm niềm tự hào.”
Ta cười khẩy.
“Một người cha thi khoa cử đến lúc chết vẫn không đỗ nổi cử nhân, rốt cuộc có gì đáng để lấy làm tự hào chứ.”
Sắc mặt Lục Quân Nhiên đột nhiên trở nên cực kỳ khó coi, hắn nhếch nhác nhìn chằm chằm ta.
“Tạ Ngọc Hoa, cô có biết tại sao ta lại yêu sâu đậm trưởng tỷ cô không? Bởi vì khi tất cả các người đều giễu cợt ta vì thi rớt, chỉ có Uyển Ngọc nói rằng, ta vốn là con nhà quyền quý có tước vị trong người, vốn dĩ không cần phải khoa cử. Vậy mà ta vẫn nguyện ý đi thi, điều đó chứng tỏ ta là một người có lý tưởng và hoài bão riêng.
Kiếp trước ta thi rớt, ngồi thẫn thờ bên hồ, Uyển Ngọc tưởng ta muốn tự tử, lúc kéo ta lại nàng ấy đã tự ngã xuống hồ. Sau này, lại còn hết lần này đến lần khác viết thư an ủi ta, động viên ta. Ta coi nàng ấy là tri âm, nàng ấy coi ta là tri kỷ!”
Ta không chút lưu tình vạch trần hắn:
“Một người phụ nữ đã có chồng và một người đàn ông đã có vợ lén lút thư từ qua lại, đúng là một mối gian tình cảm động lòng người.”
Hắn tức giận bỏ đi.
“Cô vĩnh viễn không bao giờ biết trân trọng ta! Có một người vợ như cô, ta quả thật là xui xẻo tám đời!”
Ta không có nghĩa vụ phải trân trọng kẻ ngu.
**14**
Trưởng công chúa biết ta mang thai, vui mừng rước thẳng ta về phủ Trưởng công chúa để tiện chăm sóc.
Trưởng tỷ thấy ta có thai, cũng bắt đầu sốt ruột.
Ả không hề biết rằng, hương liệu trong phòng ả đã bị ta cho người tráo đổi.
Bài thuốc an thai mà ả mua, cũng là do ta cố tình cho người mang tới.
Đại phu bảo ả, nam nữ cùng uống thì mới có hiệu quả.