Nuôi Tôi Mười Một Năm, Tôi Trả Lại Cả Đời
Chương 17
Tôi quay người ra ngoài. Cây óc chó giữa sân đã cao lên rất nhiều. Chính tay tôi trồng nó năm tôi lên tám. Mười năm rồi.
Thím Vương lại tới. Lần này không phải đi ngang qua. Mà là tới “thỉnh giáo”.
“Chi Chi à, nghe nói cháu mở một cái công ty công nghệ gì đó? Kiếm được bộn tiền phải không?”
“Không phải công ty của cháu, là của chú Phó.”
“Cháu đừng khiêm tốn. Cả làng này ai cũng biết cháu làm giám đốc lớn rồi.”
“Thím Vương, cháu chỉ là sinh viên, không phải giám đốc.”
“Vậy cháu có thể giúp thím một việc được không? Cháu xem, óc chó và hạt tiêu của làng mình, năm nào bán cũng bị ép giá, cái hệ thống gì đó của cháu có thể…”
Tôi nhìn bà ta.
“Được.”
“Thật sao?”
“Nhưng thím phải tổ chức các hộ trồng trọt trong làng lại, thành lập một hợp tác xã. Số lượng nhỏ lẻ, khó mà đàm phán với nền tảng được.”
“Hợp tác xã? Đó là cái gì?”
“Tức là mọi người gom hàng lại bán chung. Cùng tiêu chuẩn, cùng giá, cùng vận chuyển.”
Thím Vương ngẫm nghĩ một lúc.
“Để thím đi hỏi xem mọi người thế nào.”
Bà ta vội vàng đi ngay.
Ba ngày sau. Hợp tác xã nông sản làng Thanh Nham được thành lập. Với mười bảy hộ trồng trọt tham gia.
Tôi dùng mô hình dự báo lên chiến lược giá cả và phân phối cho họ. Đợt óc chó đầu tiên đưa lên trang thương mại điện tử. Một tuần bán được tám ngàn cân. Giá trung bình cao hơn 30% so với trước đây. Mười bảy hộ gia đình, mỗi hộ kiếm thêm được hai ba ngàn tệ.
Ở làng Thanh Nham, hai ba ngàn tệ tương đương với thu nhập của một tháng.
Tin đồn lan truyền. Các làng lân cận cũng tìm tới tôi.
“Thẩm Chi à, cháu có thể giúp bọn chú với được không?”
“Được. Nhưng trước tiên phải thành lập hợp tác xã.”
Trong vòng hai tháng. Sáu ngôi làng trong vòng bán kính năm mươi dặm đều thành lập hợp tác xã. Tất cả đều kết nối với nền tảng của tôi.
Công việc của công nghệ Viễn Chi bùng nổ. Chú Phó tuyển thêm tám người. Công ty chuyển tới một văn phòng lớn hơn.
Tháng Ba. Viện trưởng Triệu gọi điện tới.
“Thẩm Chi, báo em một tin mừng.”
“Tin gì vậy thầy?”
“Hệ thống dự báo giá nông sản của em, Bộ Nông nghiệp đã quyết định triển khai trên toàn quốc. Hai mươi ba tỉnh đồng bộ lên sóng.”
Tôi cầm chặt điện thoại, im lặng năm giây.
“Viện trưởng Triệu, phí bản quyền công nghệ trong hợp đồng triển khai là bao nhiêu?”
“Mỗi năm ba triệu tám trăm ngàn tệ.”
Ba triệu tám trăm ngàn tệ.
“Ngoài ra, Bộ Nông nghiệp muốn ký hợp đồng hợp tác dài hạn với em. Kỳ hạn mười năm.”
Mười năm. Ba mươi tám triệu tệ.
Tôi ngồi trên chiếc giường trong ký túc xá. Đôi tay hơi run rẩy.
Không phải vì tiền. Mà bởi vì…
Năm đó, bà nội đưa tôi lên huyện bán rau. Một giỏ rau bốn mươi tệ. Đi bộ bảy cây số.
Bây giờ, tôi đã tạo ra một hệ thống, có thể giúp người nông dân trên khắp cả nước kiếm thêm 30% thu nhập.
“Viện trưởng Triệu, ký ạ.”
“Được.”
“Và một điều nữa.”
“Việc gì?”
“Em muốn thêm một tính năng vào hệ thống – module kết nối học bổng giáo dục nông thôn.”
“Cụ thể là thế nào?”
“Kết nối những doanh nghiệp có khả năng trao học bổng với các em học sinh có hoàn cảnh khó khăn cần giúp đỡ. Giống như năm đó, chú Phó đã tài trợ cho em đi học vậy.”
Đầu dây bên kia im lặng một chút.
“Ý kiến hay. Nhưng cái này cần thêm chi phí để phát triển…”
“Em sẽ chi trả. Trích từ phí bản quyền công nghệ của em.”
“Em chắc chứ?”
“Chắc chắn ạ.”
Tôi cúp điện thoại. Gọi cho chú Phó.
“Chú Phó, năm xưa khi chú nhặt được cháu bên đường, chú có từng nghĩ…”
“Nghĩ gì cơ?”
“Rồi sẽ có một ngày, hàng ngàn hàng vạn đứa trẻ, thông qua một hệ thống, sẽ tìm được một ‘chú Phó’ của riêng mình.”
Bên kia đường dây im lặng thật lâu.
“Chi Chi.”
“Dạ.”
“Năm đó chú… chỉ tiện tay làm một việc nhỏ thôi.”
“Một việc nhỏ bé đã thay đổi số phận của cháu. Cháu muốn những điều nhỏ bé đó, sẽ tiếp tục thay đổi số phận của nhiều người khác.”
Chú ấy lại khóc. Người đàn ông này thật sự rất mau nước mắt.
Tháng Sáu. Kết thúc năm hai.
Điểm tổng kết cuối kỳ: Xếp thứ ba toàn viện.
Không phải là người đứng đầu. Vì tôi đã bị phân tán năng lượng quá nhiều. Nhưng vị trí thứ ba cũng đã rất tốt rồi.
Tôi gọi điện thoại cho Phó Thời Niên.
“Kết thúc năm nhất rồi? Điểm số thế nào?”
“Đứng thứ năm toàn khoa.”
“Khá đấy. Nhưng chưa đủ.”
“Cô vừa vừa phai phải thôi nhé! Cô còn dám nói tôi!”
“Tôi đứng thứ ba toàn viện. Cậu xếp thứ năm toàn khoa. Khác nhau đấy.”
“…Rốt cuộc đến bao giờ cô mới có thể ăn nói tử tế được đây?”
“Cho đến khi cậu trở thành thủ khoa của khoa.”
Cậu ta bật cười.