Ngày Tôi Không Còn Muốn Đến Nam Cực Nữa

Chương 3



Anh chỉ tay về phía tôi, quay sang chất vấn giáo sư Trần:

“Giáo sư Trần, lời này không thể nói bừa được. Hạ Thu Hà đã theo tôi làm dự án Nam Cực ba năm nay, là thành viên chủ chốt trong nhóm tôi. Chẳng phải ông nhầm rồi sao?”

Không khí trong nháy mắt như ngưng đọng.

Tôi rút điện thoại ra, mở danh sách thành viên của đội khảo sát.

Đưa thẳng trước mặt Lục Thời Diễn.

Tên dự án, cùng tên tôi, hiện lên rõ ràng ngay đầu trang – thuộc nhóm Amazon – khảo sát rừng mưa nhiệt đới.

Tôi ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt bình tĩnh, giọng nói rõ ràng, từng chữ như đinh đóng cột:

“Lục Thời Diễn, người nhầm lẫn… là anh.”

“Sau khi anh đưa suất cuối cùng của đoàn Nam Cực cho Khưu Nguyệt Lương, tôi đã nộp đơn xin chuyển nhóm cho giáo sư Trần.”

“Tôi đến đây là để đi Amazon – không phải Nam Cực.”

“Và càng không phải… vì anh.”

Ánh mắt Lục Thời Diễn chết lặng dán chặt vào tờ giấy trên tay.

Tôi nhìn thấy rõ, sắc đỏ trên gương mặt anh đang dần rút cạn.

Giáo sư Trần khẽ nhướng mày, giọng đầy ẩn ý:

“Chẳng lẽ nghiên cứu viên Lục chưa nhận được thông báo điều chuyển nhân sự từ viện sao?”

“Không lẽ bận rộn dẫn dắt ‘học trò mới’, nên không có thời gian đọc mail à?”

Ông quay sang tôi, nở nụ cười ấm áp:

“À đúng rồi, Thu Hà, phòng em ngay sát phòng thầy, view rất đẹp. Nếu ổn định xong mà có gì cần, cứ tìm thầy bất cứ lúc nào.”

“Cảm ơn giáo sư.” Tôi mỉm cười, chân thành và biết ơn.

“Hạ Thu Hà, rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra vậy?”

“Sao em lại chuyển sang nhóm khác?”

Lục Thời Diễn bất ngờ vươn tay, định túm lấy tôi – giống như biết bao lần anh từng nắm tay tôi, kéo tôi đến Nam Cực cùng anh.

Vì con cá voi chưa được đặt tên kia, tôi đã chờ đợi một suất đi cùng anh suốt bao năm.

Đồng hành với Lục Thời Diễn, từng năm một, kiên trì, không oán thán.

Thế nhưng khi dừng lại và nhìn lại tất cả, tôi phát hiện – bỏ cuộc, hóa ra… cũng chẳng khó đến thế.

Hai đồng nghiệp trẻ trong nhóm lập tức bước lên, chắn giữa tôi và anh, vừa lịch sự vừa kiên quyết.

“Nghiên cứu viên Lục, xin hãy giữ đúng mực.”

“Cô ấy vừa trải qua hành trình dài, cần nghỉ ngơi. Mời anh tránh đường.”

Vì phép lịch sự tối thiểu, tôi khẽ gật đầu với Lục Thời Diễn – như một lời tạm biệt lạnh nhạt, giống như tôi vẫn thường làm với… mấy anh shipper đồ ăn.

Mặt Lục Thời Diễn càng tái nhợt hơn.

Lúc chúng tôi lướt qua nhau, anh vẫn còn nghe thấy tiếng giáo sư Trần dịu dàng nói với tôi:

“Thu Hà, một người xuất sắc như em không nên bị vùi lấp trong mớ việc vụn vặt.”

“Em nên thuộc về một chân trời rộng lớn hơn, nơi có người biết trân trọng tài năng của em.”

“Hệ sinh thái đa dạng ở Amazon mới thật sự là sân khấu dành cho em.”

Sự công nhận ấy, trước giờ Lục Thời Diễn chỉ dành cho Khưu Nguyệt Lương, chưa từng là tôi.

Nhưng… không sao cả.

Bây giờ tôi đã có được rồi.

Và sau này, tôi sẽ còn có nhiều hơn nữa.

Gió ở cảng rất lớn, cảm giác tiếc nuối nhè nhẹ trong lòng tôi cũng nhanh chóng bị gió cuốn đi mất.

Tối hôm đó, người phụ trách trung tâm trung chuyển tổ chức một buổi tiệc tiếp đón cho tất cả các đội khảo sát chuẩn bị xuất phát.

Tôi ngồi cùng nhóm của giáo sư Trần, đang hào hứng bàn luận về tập tính sinh sống của một loài ếch.

Sau khi gia nhập nhóm của Lục Thời Diễn, tôi từng ngày xoay vòng trong đống số liệu của anh ta, đã rất lâu rồi tôi mới được thực sự chìm vào một cuộc thảo luận học thuật đúng nghĩa như vậy.

Nói chuyện thỏa thích, cả người tôi như bừng sáng, ánh mắt rực rỡ.

Thế nhưng, ánh nhìn nóng bỏng của Lục Thời Diễn thì gần như dán chặt lấy tôi suốt cả buổi tối.

Anh ngồi ở một bàn không xa phía đối diện.

Khưu Nguyệt Lương liên tục gắp thức ăn cho anh, nhưng anh không hề đụng đến đũa một lần nào.

Trong lúc ấy, giáo sư Trần giới thiệu tôi với một nhà sinh thái học nổi tiếng quốc tế.

Tôi đứng dậy, dùng tiếng Anh trò chuyện cùng ông ấy.

Vị học giả tỏ ra rất hứng thú với hướng nghiên cứu của tôi, chúng tôi nói chuyện vô cùng ăn ý.

Lục Thời Diễn cũng đứng dậy, cầm ly rượu vang, có vẻ muốn bước về phía tôi.

Nhưng ngay khi anh vừa nhích chân, Khưu Nguyệt Lương đột nhiên bước loạng choạng một cái, hất cả ly rượu đỏ lên áo sơ mi của anh.

“Em xin lỗi, sư huynh! Em không cố ý đâu!”

Cô ta hoảng hốt rút khăn giấy ra lau, càng lau lại càng loạn.

Kế hoạch kéo chân người đàn ông thành công tuyệt đối.

Dường như sợ tôi rời khỏi chỗ, Lục Thời Diễn lộ rõ vẻ sốt ruột, cố gắng né tránh nhưng không quá lộ liễu, dùng tay đẩy nhẹ Khưu Nguyệt Lương ra.

Còn tôi… chỉ khẽ liếc nhìn một cái, rồi lại điềm nhiên quay lại với cuộc trò chuyện về sinh vật lưỡng cư ban nãy.

Giống như đang nhìn một người xa lạ, hoàn toàn không liên quan gì đến mình.

Sáng sớm hôm sau, anh ta lại xuất hiện ngay trước cửa phòng họp của nhóm tôi, tay cầm một túi bánh bao nhân sữa trứng.

“Thu Hà.”

Anh chặn đường tôi, giọng mang theo chút lấy lòng.

“Anh thấy tối qua em ăn ít quá. Dạ dày em yếu, đừng ăn đồ nguội của khách sạn mãi. Đây là anh cố tình đi mua.”

Tôi thực sự rất thích món đó.

Bởi vì mỗi lần gặp bế tắc trong nghiên cứu, căng thẳng đến khó thở, chỉ có bánh bao sữa trứng với lớp vỏ mềm mịn, ấm nóng ấy mới khiến tôi thấy dễ chịu hơn một chút, bớt lo lắng đi một chút.

Nhưng bao nhiêu lần trước, khi tôi nhờ anh mua vài cái mang về nhà.

Anh thì hoặc là quên, hoặc là bận.

Có lần hiếm hoi nhớ ra, lại mua nhầm thành bánh canh nhân thịt – món Khưu Nguyệt Lương thích.

“Cảm ơn anh, nghiên cứu viên Lục. Ở nơi này mà vẫn tìm được tiệm đồ ăn Trung, thật có lòng.”

“Nhưng bên tôi có sắp xếp ăn sáng theo nhóm rồi, lòng tốt của anh – tôi xin nhận, nhưng không cần đâu.”

Tôi lách người qua anh, định bước vào khách sạn.

“Hạ Thu Hà!”

Anh sốt ruột gọi tôi, đưa tay giữ lấy cánh tay tôi.

“Em nhất định phải nói chuyện với anh kiểu này à? Gọi anh là nghiên cứu viên Lục?”

“Chẳng lẽ không đúng sao?”

Tôi quay đầu lại nhìn anh, ánh mắt bình tĩnh, không một gợn sóng.

“Nam Cực và rừng nhiệt đới là hai dự án hoàn toàn khác nhau. Trong môi trường làm việc, gọi thế là hợp lý nhất.”

Anh lập tức nghẹn lời, không nói nên câu.

Tay vẫn giữ lấy tôi, nhưng do dự – không nỡ buông.

“Sư tỷ, sư huynh!”

Tiếng Khưu Nguyệt Lương vang lên đúng lúc.

Cô ta chạy tới, vui vẻ khoác lấy cánh tay còn lại của Lục Thời Diễn một cách thân mật.

Khi nhìn thấy tôi, trong mắt cô ta thoáng qua một tia đắc ý rõ rệt.

“Sư huynh, em tìm anh mãi, thì ra anh ở đây!”

“Đây là bữa sáng anh mua cho em đúng không? Sao anh biết gần đây em đang thèm bánh bao sữa trứng vậy?”

“Đúng thế. Anh ấy mua riêng cho em đó.”

Tôi thuận nước đẩy thuyền, rút tay lại một cách thản nhiên, trong ánh mắt sững sờ của Lục Thời Diễn – chuyển nhượng luôn tấm lòng của anh ta cho người khác.

“Hai người cứ trò chuyện nhé. Tôi phải vào họp rồi.”

Trong cuộc họp, giáo sư Trần nhờ tôi hỗ trợ điều chỉnh lại thiết bị.

Tôi nhận lời và tìm một căn phòng yên tĩnh để làm việc một mình.

Ngồi xuống rồi, tôi mải mê xoay ốc vặn, điều chỉnh từng chi tiết nhỏ.

Không biết đã bao lâu trôi qua, đến khi phía sau có tiếng bước chân khe khẽ.

Tôi ngẩng đầu – là Lục Thời Diễn bước vào.

Anh không nói lời nào, chỉ yên lặng ngồi xuống đối diện tôi, cầm một cuốn sách lên đọc.

Cứ như vậy, giả vờ không quen, giả vờ như chỉ là hai người làm việc trong cùng một tổ chức.

Tôi tiếp tục vặn ốc, chẳng thèm bận tâm.

Không khí lặng lẽ bao trùm cả căn phòng.

Mười mấy phút trôi qua.

Khi tôi nghĩ rằng anh sẽ cứ im lặng như vậy đến hết, thì anh lại bất ngờ mở lời:

“Thu Hà, em còn nhớ lần đầu chúng ta cùng đi thực địa không? Ở Thanh Hải.”

“Lần đó, vì muốn tìm một mẫu hóa thạch Tam diệp trùng, em đã một mình đi sâu vào sa mạc. Không có sóng điện thoại, anh tưởng em mất tích, tìm em suốt cả đêm.”

Ánh mắt anh nhìn tôi, sâu và nóng rực.

“Tìm được em rồi, em đang ôm chặt khối đá ấy ngủ gục, cả người phủ đầy cát bụi.”

Hóa ra, anh định dùng những kỷ niệm xưa cũ… để mở lối quay lại.

“Tôi nhớ.”

Tôi đặt chiếc cờ-lê xuống, bình tĩnh nhìn anh.

Trong mắt anh ánh lên một tia vui mừng thoáng qua, nhưng tôi lại tiếp tục nói:

“Lúc đó, tôi đã phạm phải điều cấm kỵ khi làm việc ngoài thực địa — hành động một mình, tách khỏi nhóm.

Về đến nơi, tôi phải viết bản kiểm điểm năm nghìn chữ, còn bị cắt khỏi lần công tác tiếp theo.”

“Nhưng tôi không hối hận. Đó là hóa thạch mà tôi thích nhất.”

“Tôi mang nó về nhà, đặt ở vị trí nổi bật nhất trên giá sách.”

“Nhưng một tháng sau, khi tôi đi công tác về, nó đã biến mất.”

Nét vui trên mặt Lục Thời Diễn lập tức đông cứng lại.

Ánh mắt anh bắt đầu lảng tránh, hơi thở cũng trở nên gấp gáp.

“Tôi đã tìm rất lâu, lật tung cả nhà lên, cứ nghĩ là mình bất cẩn làm mất, buồn suốt mấy ngày trời.”

“Mãi đến sau này, tôi thấy nó… trong bài đăng của Khưu Nguyệt Lương.”

“Cô ta viết: Cảm ơn sư huynh vì món quà. Là quà anh mang về từ một nơi thật xa, em thích lắm.”

Căn phòng chìm trong im lặng như bị hút sạch không khí.

Không gian dường như đặc lại như keo dính, mặt Lục Thời Diễn đỏ bừng lên, gần như ngạt thở.

“Thu Hà, lần đó… là một sự cố.”

Anh vội vàng lên tiếng, giọng khô khốc, lắp bắp.

“Lúc đó đúng vào thời điểm quan trọng anh nộp hồ sơ xét chức phó giáo sư.

Ba của Tiểu Nguyệt cũng tới nhà chơi…”

“Cô ấy nhìn thấy hóa thạch và nói thích.

Ba cô ấy lại ngỏ lời…

Anh thật sự không tiện từ chối… anh…”

“Không cần giải thích nữa.”

Tôi cắt lời, giọng nhẹ mà lạnh, ánh mắt bình thản đến đáng sợ.

Chương trước Chương tiếp
Loading...