Một Đêm Với Thái Tử
Chương 7
15.
Đêm đó, hắn bắt ta gọi “phu quân” hết lần này đến lần khác, ta cũng thực sự… đem hắn ăn sạch.
Hôm sau, hắn kỳ diệu khỏi bệnh.
Ta vịn eo, tức tối mắng hắn khi thấy hắn đang xem tấu chương:
“Tiêu Hồng Úc, sao ngươi chẳng hề hấn gì cả?”
Ta thì toàn thân ê ẩm, còn hắn thì tinh thần sảng khoái.
Hắn kéo ta ngồi vào lòng, cúi đầu hôn lên trán ta một cái rồi dịu dàng nói:
“Dù sao cũng là Ương Ương vất vả.”
Ta nghẹn lời, cũng trách mình tự chuốc lấy.
Ta dụi vào ngực hắn, hỏi:
“Tiêu Hồng Úc, bao giờ ngươi xuất chinh?”
Hắn vẫn chăm chú nhìn vào tình báo:
“Ba ngày nữa.”
“Phụ hoàng đã đồng ý cho ta đi cùng ngươi rồi.”
Hắn lập tức cau mày, cúi xuống nhìn ta:
“Không được.”
Ta ngẩng lên hôn nhẹ cằm hắn, sắc mặt hắn tức thì dịu lại, tràn đầy vui vẻ.
“Phu quân, thiếp không muốn rời xa chàng.”
Ta cố tình làm nũng, giọng mềm mại khiến hắn không cầm lòng được, xoa nhẹ mái tóc ta:
“Ương Ương, nàng luôn biết cách khiến ta mềm lòng… Nhưng chuyến này trước sau đều có địch, ta không muốn nàng mạo hiểm.”
Ta đặt tay lên má hắn:
“Nhưng chàng cũng rõ, từ nhỏ thiếp đã mơ được ra trận giết giặc.”
Ta vốn chẳng phải loại người thích sống theo khuôn phép, lại mê múa thương cưỡi ngựa, từng bái một danh tướng làm thầy học võ cùng Cố Diễm.
Ước mơ của ta là được đặt chân nơi sa trường, tận mắt chứng kiến giang sơn này được bảo vệ ra sao.
Tiêu Hồng Úc thở dài, nhéo mũi ta một cái, ta biết ngay hắn sẽ nhượng bộ.
Ta mừng rỡ đứng bật dậy, ôm đầu hắn hôn tới tấp:
“A Húc, ta thích chàng nhất!”
Hắn ngẩn ra, nắm lấy tay ta:
“Ương Ương… nàng nói gì?”
Ta nâng mặt hắn lên, rành rọt từng chữ:
“Tiêu Hồng Úc, Thôi Ương yêu chàng.”
16.
Đông cung tràn ngập niềm vui, Thái tử như tắm gió xuân, ban thưởng không ngớt.
Triều chính ngoài kia mây mù cuồn cuộn, còn ta thì chỉ lo ăn no ngủ kỹ, vui chơi thoả thích.
“Thái tử phi, người thật sự muốn theo Thái tử ra tiền tuyến sao?”
Trạch Lan lo lắng không thôi, ta còn phải ngược lại dỗ dành nàng.
“Không đi không được, bản lĩnh của ta ngươi còn không yên tâm à?”
Nàng vẫn chau mày, chuẩn bị cho ta một đống “thần dược” dân gian, ta cũng chiều nàng, mang theo hết.
Tiêu Hồng Úc bước vào, mặt mày cau có. Trạch Lan liền lặng lẽ lui ra.
“Chuyện gì vậy?”
Ta đã quen ngồi lên đùi hắn mỗi khi thấy hắn đến, hắn vòng tay ôm ta, giọng ngập ngừng:
“Phụ thân nàng đề nghị đưa con cháu hai nhà bị nghi thông địch vào cung làm con tin.”
“Ương Ương, ta không muốn Đông cung này ngoài nàng còn có nữ nhân khác.”
Nghe ý hắn, tức là phải nạp người vào hậu viện rồi.
Tuy đây là cách hay, nhưng ta cũng chẳng vui vẻ gì.
“Chờ ta.”
Ta hôn nhẹ hắn một cái rồi ra ngoài tìm người.
Chỉ cần buông vài lời châm chọc khiêu khích, Triệu Khiết quả nhiên nổi điên, kéo theo chị em một nhà khác ra mặt sỉ nhục ta.
Ta mặt lạnh xử phạt cả đám phải chép kinh Phật, không xong thì không cho về.
Lúc ta và Tiêu Hồng Úc còn chưa khởi hành, bọn họ còn lâu mới chép xong. Chép được một quyển, ta cho người đốt một quyển.
Triều thần lại dâng sớ buộc tội ta chuyên quyền độc đoán, nhưng… chẳng ai thèm quan tâm.
Đêm đó, Tiêu Hồng Úc ôm chặt lấy ta, ôm rất chặt, rất chăm chú.
“Ương Ương, ta thật sự rất vui khi thấy nàng vì ta mà ra tay.”
“Ương Ương, khiến danh tiếng nàng bị tổn hại, ta xin lỗi.”
“Ương Ương, Ương Ương của ta…”
Hắn cúi đầu, ánh mắt đầy yêu thương, ta liền phản khách vi chủ, đè hắn xuống dưới.
“Chỉ là danh tiếng thôi mà, tới đi!”
Một đêm điên đảo.
17.
“Con à, có chuyện gì thì chạy trước, sống mới là quan trọng nhất.”
Nương lau khóe mắt, dặn dò như vậy.
Ta gật đầu: “Vâng ạ.”
Phụ thân thì quay mặt sang chỗ khác, giọng khô khốc:
“Chết ngoài sa trường thì đừng nói là nữ nhi nhà họ Thôi.”
“…Phụ thân, mong người chúc con may mắn một câu được không.”
Tiêu Hồng Úc thúc ngựa tiến lên:
“Nhạc phụ nhạc mẫu yên tâm, Cô sẽ lấy thân che chắn cho Ương Ương.”
“……”
Cả ba người cùng im lặng.
Ai dám để ngươi – một Thái tử – làm tấm chắn chứ?! Phụ thân còn sống sờ sờ ở đây kìa!
Ta cùng Tiêu Hồng Úc khởi hành, uy nghi rầm rộ, từ sông xanh núi biếc đi đến vùng đất băng tuyết lạnh giá nơi Bắc Cương.
Ta được Tiêu Hồng Úc ôm trọn trong đại bào ấm áp, hắn chính là chiếc lò sưởi tốt nhất trong mùa đông khắc nghiệt.
Khi quân ta đến đóng trại ngoài thành, liền nghe thấy một giọng nói uy nghi vang dội:
“Thần đẳng cung nghênh Thái tử điện hạ, Thái tử phi.”
Ta ló đầu ra khỏi lòng Tiêu Hồng Úc, trong hàng người quỳ lạy đông nghìn nghịt kia, thấy Cố Diễm đang quỳ gối sau lưng phụ thân hắn.
“Chư khanh bình thân.”
Tiêu Hồng Úc mở miệng bằng tư thế của một người đứng đầu, còn lười biếng liếc mắt nhìn Cố Diễm một cái.
Hắn thật là kiêu ngạo. Ta lại càng thấy đáng yêu.
Cố Diễm không dám nhìn thẳng hắn, khi cúi đầu lại liếc mắt nhìn ta.
Tiêu Hồng Úc mặc kệ ánh mắt của bao tướng sĩ, càng ôm ta chặt hơn.
Tên ngốc ghen tuông này.
Vào thành, việc đầu tiên Tiêu Hồng Úc làm là đưa ta về phòng nghỉ ngơi, rồi mới đến nghị sự cùng Cố lão tướng quân.
Ta vừa rửa mặt xong thì đã có tiếng gõ cửa – là Cố Diễm.
“Ngươi mau đi đi, lát nữa Tiêu Hồng Úc về, ta lại phải dỗ cả buổi đấy.”
Ta còn sợ cái hũ dấm chua ấy lắm.
Cố Diễm ngoài cửa khẽ nói:
“Ương Ương…”
“Đến nhìn ta ngươi cũng không chịu sao?”
“Ương Ương, ngươi không nên đến nơi này.”
Hắn vừa dứt lời, liền nghe thấy tiếng Tiêu Hồng Úc du dương vang lên từ xa:
“Tiểu tướng quân chưa cưới vợ, chắc chưa biết thế nào là phượng hoàng song bay.”
“……”
Lại bị hắn làm mất mặt rồi.
18.
Cố Diễm vừa rời đi, Tiêu Hồng Úc liền chu môi bước vào phòng, ta liền hôn hắn một cái.
Hắn hừ nhẹ một tiếng đầy kiêu ngạo:
“Nếu không phải ta đã biết tâm ý của Ương Ương, suýt nữa còn tưởng nàng đến vì hắn.”
“Cái tên Cố Diễm ấy, gan to bằng trời, ta mới rời đi một chút đã dám đến định ‘đánh úp nhà’, thật là đáng ghét.”
“May mà Ương Ương của ta không mở cửa cho hắn, hừm.”
Hắn vừa lẩm bẩm vừa cởi đại bào ra treo lên giá, dáng vẻ y như một tiểu hài tử.
Ta rót trà nóng cho hắn, nhìn hắn mặt mày dịu xuống, chỉ cảm thấy đáng yêu hết mức.
Ta nâng mặt hắn lên hỏi khẽ:
“A Húc, tình hình thế nào rồi?”
Hắn chỉ khẽ đáp: “Không sao.” – dáng vẻ như đã nắm trong tay mọi chuyện.
Thế nhưng, đêm vừa nằm xuống chưa được bao lâu thì tiếng kèn hiệu vang lên.
“Điện hạ! Mười dặm ngoài thành có quân địch xâm phạm!”
Tiểu Thất báo tin ngoài cửa.
Tiêu Hồng Úc lập tức bật dậy, mặc giáp lên người.
Ta biết hắn muốn ra chiến trường. Hắn cũng hiểu ta muốn cùng đi.
“Ương Ương, đêm tối tuyết dày, để ta đi trước thăm dò thực lực địch. Ta hứa với nàng, khi thu thành sẽ để nàng cùng xuất trận.”
Hắn đặt một nụ hôn lên trán ta. Ta đành gật đầu chấp thuận:
“Nếu ngươi bị thương, đừng quay về phòng ta nữa.”
Hắn cười rạng rỡ:
“Tuân lệnh, Thái tử phi.”
Hắn đi rồi.
Ta trằn trọc suốt đêm không ngủ, mãi đến sáng mới chợp mắt được một chút thì liền nhận tin — Tiêu Hồng Úc mất tích.
Tiểu Thất thân đầy thương tích quỳ trước mặt ta:
“Là mai phục. Mục tiêu của chúng là điện hạ.”
Ta siết chặt tay đến mức móng tay cắm vào lòng bàn tay, ép bản thân giữ bình tĩnh:
“Ngươi thấy có điểm gì khả nghi không?”
Tiểu Thất vừa định mở miệng thì Cố Diễm đã bước vào từ ngoài cửa:
“Ương Ương, ta đã nói… nàng không nên đến nơi này.”
Vẻ mặt hắn lạnh lẽo, cô độc, ngạo nghễ, là dáng vẻ ta chưa từng thấy.
Ta đứng lên, nhìn thẳng vào mắt hắn:
“Vậy xin hỏi Cố tướng quân — cái gì gọi là nên, cái gì gọi là không nên?”