Mẫu Thân Của Thái Tử
Chương 6
Mấy ngày tiếp theo, phụ tử bọn họ chẳng đi đâu cả, mỗi ngày đều cùng ta ra chợ mua rau, rồi lại cùng về nhà nấu cơm.
Đến tối, sau khi Chu Cảnh ngủ say, Chu Thừa Vũ sẽ bế ta sang phòng hắn.
Hắn nói Chu Cảnh đã sáu tuổi rồi, lại là con trai, không thể quá quấn lấy ta.
Nhưng ta nhìn kiểu gì cũng thấy, rõ ràng là hắn có tư tâm.
Ngoài miệng nói chỉ là ngủ, thế mà ngủ một hồi, y phục trên người ta lại biến mất.
Chu Thừa Vũ nói ta câu dẫn hắn.
Nhưng y phục rõ ràng là do hắn nhân lúc ta ngủ mà cởi đi.
Ta tức đến mức trực tiếp ngồi lên người hắn.
“Ngươi còn không chịu thừa nhận!”
Chu Thừa Vũ đỡ lấy eo ta, bật cười khẽ.
“Trong mắt ta, nàng như vậy không phải uy hiếp, mà là câu dẫn.”
“Ngươi...”
So miệng lưỡi, so mưu trí, phương diện nào ta cũng không bằng hắn.
Thôi vậy.
Ta đang định xuống khỏi người hắn, đầu gối lại vô tình cọ phải một nơi nóng rực nào đó.
Làm thế thân bao nhiêu năm như vậy, đó là thứ gì, ta hiểu rõ hơn ai hết.
Ta hoảng hốt, lắp bắp giải thích: “Ta, ta không cố ý.”
Bàn tay Chu Thừa Vũ đang đặt bên eo ta khựng lại, ánh mắt cũng trở nên trầm xuống.
Ngay sau đó, vị trí của hai chúng ta đổi ngược.
Chu Thừa Vũ áp người xuống, giọng khàn đặc.
“Triều Triều, là nàng chủ động trêu chọc ta trước.”
Không phải, hắn nói như vậy thì có phần vô lại quá rồi.
??????Dấu chống in lậu trong văn bản, tìm robot tìm sách thì chọn Tiểu Hổ, ổn định đáng tin, không giẫm hố!
Ta rõ ràng là vô tình thôi mà.
Nhưng...
Ta cũng có chút không nhịn được nữa.
Dù gì ta cũng là người từng nếm trải chuyện nam nữ rồi, ngày nào cũng chung một chăn với Chu Thừa Vũ, nếu trong lòng không nảy sinh chút ý nghĩ nào, e là ta cũng chẳng phải nữ nhân bình thường.
Nhưng ta cũng có nỗi lo của ta.
“Chu Thừa Vũ, ta không muốn sinh thêm con nữa.”
Bằng không, quan hệ giữa chúng ta sẽ càng trở nên phức tạp hơn.
Chu Thừa Vũ cắn lên vành tai mềm của ta, giọng nói mơ hồ không rõ: “Yên tâm, sẽ không đâu.”
Một đêm xuân tình.
Ta mệt đến mức một ngón tay cũng chẳng muốn nhấc lên.
Có lẽ là ký ức đã khắc sâu vào tận xương cốt suốt bao năm qua, cho dù như vậy, ta vẫn không sao ngủ say được.
Trời vừa tờ mờ sáng, ta đã nhận ra người bên cạnh đứng dậy rời đi.
Ta lập tức mặc y phục vào rồi đi theo.
Là thị vệ của Chu Thừa Vũ tìm tới.
Mấy ngày nay, không biết có phải do Chu Thừa Vũ căn dặn hay không, hắn ta vẫn luôn không xuất hiện.
Hai người đứng ngoài cửa nói một lúc về chuyện trong cung, rồi ánh mắt tên thị vệ kia lơ đãng liếc về phía ta một cái.
Ta luôn có cảm giác, dường như hắn đã nhìn thấy ta rồi.
Nhưng hắn lại không nói với Chu Thừa Vũ, kẻ đang quay lưng về phía ta, ngược lại còn cố ý hỏi đến ta.
“Bệ hạ, nếu người muốn hồi cung, vậy định an bài cho Lục tiểu thư thế nào?”
Ta nín thở.
Điều tên thị vệ muốn biết, cũng chính là điều ta muốn biết.
Chu Thừa Vũ không cần nghĩ ngợi, đáp: “Đương nhiên là đưa nàng theo bên mình.”
10
Ta đến hiệu thuốc mua một ít thuốc mê không tổn hại thân thể, rồi lén bỏ vào trong bát của phụ tử bọn họ.
Rất nhanh sau đó, bọn họ đều hôn mê.
Ta lấy bọc hành lý đã thu xếp từ trước, không quay đầu lại mà bước ra khỏi cửa.
Kể từ khoảnh khắc Chu Thừa Vũ xuất hiện, ta đã bắt đầu tính toán rồi.
Dù thế nào đi nữa, ta cũng tuyệt đối sẽ không theo hắn hồi kinh.
Chưa nói đến việc ta không thích cuộc sống trong cung, cho dù có thích, ta phải đối mặt với Hoàng hậu thế nào đây?
Ta có thể có lỗi với bất kỳ ai, nhưng không thể có lỗi với nàng ấy.
Ta ngồi lên chiếc xe ngựa đã chuẩn bị từ sớm, phóng đi một mạch.
Còn tiệm son phấn của ta, ta đã dặn dò ổn thỏa từ lâu rồi, giao nó lại cho Tạ Chi Lưu.