Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
MANG THAI CON CỦA THÁI TỬ GIA
Chương 3
9
Tôi lảo đảo về đến nhà thì phát hiện Hạ Văn Khiêm đã về từ chuyến công tác.
Tôi nhớ là phải đến ngày kia anh mới về cơ mà?
“Sao hôm nay anh đã về rồi?”
Tôi hơi căng thẳng vô cớ, vô thức siết chặt túi xách trong tay — bên trong có tờ phiếu kết quả xét nghiệm.
Hạ Văn Khiêm đang ngồi nghỉ trên sofa, nhìn tôi, ánh mắt thoáng dao động, anh nhẹ giọng nói: “Kết thúc sớm nên về sớm.”
“Vậy à, tốt quá.”
“Tôi lên lầu thay đồ trước.”
Tôi bước vội lên lầu, không dám đối diện ánh mắt nóng rực của anh.
Tôi không biết bản thân đang sợ điều gì.
Tôi đâu có làm gì sai đâu.
Hôm nay tôi rõ ràng rất bất thường, dù đã cố hết sức kiềm chế cảm xúc, cố tỏ ra bình tĩnh.
Tôi giấu hết toàn bộ báo cáo xét nghiệm vào ngăn kéo đầu giường, để dưới cùng trong xấp giấy tờ.
Tại sao tôi lại không dám đối mặt?
“Thì Duyệt, ăn trưa thôi, dì nấu món sườn xào chua ngọt em thích nhất đấy.”
Giọng Hạ Văn Khiêm vang lên ngoài cửa phòng, tôi vội vàng đẩy ngăn kéo lại.
“Vâng, em ra ngay đây.”
Trên bàn ăn, tôi chỉ cắm đầu ăn.
Hạ Văn Khiêm gắp thêm miếng sườn vào bát tôi, hỏi: “Em đang có tâm sự à? Trông em không được vui.”
Tôi lắc đầu, “Không… không có gì.”
Với sự nhạy bén của Hạ Văn Khiêm, chắc chắn anh đã phát hiện ra sự khác lạ ở tôi.
“Chiều nay anh phải đến công ty, mới đi công tác về nên còn nhiều việc, tối chắc về muộn, em đừng chờ cơm.”
Tôi vẫn không dám nhìn thẳng vào anh, chỉ gật đầu: “Vâng.”
10
Mười giờ tối, Hạ Văn Khiêm vẫn đang tăng ca ở công ty, mệt mỏi xoa nhẹ trán, đoán chắc phải thêm một tiếng nữa mới xong.
Anh nhìn điện thoại, phát hiện tin nhắn gửi cho Giang Thì Duyệt từ hai tiếng trước vẫn chưa được trả lời.
Cô ấy chưa từng trả lời trễ như vậy, lo cô xảy ra chuyện, Hạ Văn Khiêm lập tức gọi điện.
Nhưng chỉ nghe thấy tiếng báo “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện đang tắt máy.”
Anh liền gọi cho dì giúp việc ở nhà.
“Thì Duyệt có ở nhà không?”
Dì: “Phu nhân không có ở nhà, cô ấy ra ngoài từ chiều rồi.”
“Cô ấy có nói đi đâu, gặp ai không?”
Dì: “Không có ạ.”
“Cô ấy đi lúc khoảng mấy giờ?”
Dì: “Khoảng ba giờ mười phút chiều.”
Tim Hạ Văn Khiêm lập tức chùng xuống, lo lắng dâng lên.
Lúc trưa anh đã cảm thấy trạng thái của Thì Duyệt có chút bất thường, nhưng không tiện hỏi nhiều.
Giờ Giang Thì Duyệt lại tắt máy, anh hoàn toàn không biết cô có thể đi đâu — tìm kiểu gì đây?
Hạ Văn Khiêm lập tức gọi cho quản lý khu biệt thự.
“Giúp tôi kiểm tra camera giám sát khu vực công cộng khu Ngự Cảnh Loan sau ba giờ chiều, xem vợ tôi đi hướng nào.”
“Vâng, thưa ngài Hạ.”
Tin phản hồi đến rất nhanh.
“Ngài Hạ, bà Hạ rời khỏi khu biệt thự lúc chiều, đi về hướng nam thành phố.”
“Hình ảnh cuối cùng camera ghi lại được là bà ấy xuất hiện ở ngã tư số 10 đường Cẩm Tú, bên cạnh khu biệt thự.”
“Camera của chúng tôi chỉ ghi được đến đây thôi ạ.”
Hạ Văn Khiêm cúp máy, lập tức liên hệ với bạn anh bên sở cảnh sát, nhờ hỗ trợ tra thêm camera để tìm tung tích Giang Thì Duyệt.
Sau đó anh rời khỏi công ty, lái xe vòng quanh thành phố, hy vọng có thể tình cờ bắt gặp cô.
Hạ Văn Khiêm lo lắng đến chết đi được.
Đã khuya thế này, trời lại lạnh, Giang Thì Duyệt một mình có thể đi đâu chứ?
Giá như trưa nay anh hỏi cô thêm một câu, có phải xảy ra chuyện gì không.
Hạ Văn Khiêm bắt đầu thấy hối hận và tự trách.
Gần mười hai giờ đêm, bạn anh ở sở cảnh sát cuối cùng cũng tra được dấu vết của Giang Thì Duyệt.
“Camera cho thấy khoảng sáu giờ tối cô ấy đã vào công viên Bắc Hồ, và từ đó không ra ngoài nữa.”
“Tôi vừa liên hệ với ban quản lý công viên, họ xác nhận camera trong công viên ghi lại cảnh cô ấy đang ngồi trên băng ghế bên hồ.”
Biết được vị trí của Giang Thì Duyệt, Hạ Văn Khiêm gần như đạp ga đến tận đáy, phóng xe như bay.
Quãng đường lẽ ra mất nửa tiếng, anh chỉ lái mất mười phút.
Hạ Văn Khiêm đi theo người phụ trách công viên, tìm được Giang Thì Duyệt đang ngồi yên lặng trên băng ghế bên hồ.
Cô chỉ ngồi đó, bất động, đối diện mặt hồ tĩnh lặng.
Giang Thì Duyệt ăn mặc phong phanh, lưng hơi khom lại, ánh mắt đờ đẫn, chẳng biết đang nhìn về đâu.
Gió lạnh buổi tối từng đợt thổi qua, khiến mái tóc cô rối bời.
Hạ Văn Khiêm không nhìn rõ mặt cô, nhưng anh cảm nhận được nỗi cô đơn và u uất đang bao trùm lấy cô, như thể sắp nuốt chửng cô.
Chỉ cần gió mạnh thêm chút nữa thôi, cô như sẽ bị cuốn đi mất.
Tim anh nhói lên một cái thật đau.
11
Tôi không biết mình đã ngồi ở công viên bao lâu, dường như từ lúc mặt trời lặn đến lúc trời tối hẳn.
Trời mỗi lúc một lạnh, người trong công viên cũng dần vắng, cuối cùng hình như chỉ còn lại mình tôi trên băng ghế này.
Sau lưng bất chợt ấm lên, một chiếc áo vest quen thuộc phủ lên vai tôi, cùng với mùi hương khiến lòng tôi an tâm.
Tôi quay đầu lại — là Hạ Văn Khiêm.
“Thì Duyệt, em ngồi ở công viên tối thui thế này, nguy hiểm lắm em biết không.”
“Mặc ít như vậy, dễ cảm lạnh lắm.”
“Gọi điện không nghe, điện thoại còn tắt máy, em biết anh lo đến mức nào không?”
Hạ Văn Khiêm ngồi xổm trước mặt tôi, nắm lấy tay tôi, ngước lên nhìn tôi, ánh mắt đầy lo lắng và đau lòng.
Bàn tay anh thật ấm.
Tôi nhìn anh, mắt bắt đầu ươn ướt, cổ họng nghẹn lại, chẳng biết nên nói gì.
“Thì Duyệt, có chuyện gì xảy ra sao? Nói cho anh biết.”
Giọng anh rất nhẹ, rất dịu dàng, không hề trách móc tôi vì sao lại đi lang thang giữa đêm.
“Tôi chỉ là… nhớ mẹ thôi.”
Chỉ là… nhớ mẹ thôi.
Mỗi khi tôi không biết phải làm gì, tôi lại nhớ đến người mẹ đã khuất của mình.
Lông mày Hạ Văn Khiêm nhíu lại, anh siết tay tôi, như muốn truyền hơi ấm của anh sang cho tôi.
“Ở đây lạnh lắm, mình về nhà trước được không?”
Anh nắm tay tôi, định kéo tôi dậy khỏi ghế.
Tôi lại vùng tay ra, nhìn thẳng vào anh, giọng khàn khàn:
“Hạ Văn Khiêm, tôi có thai rồi.”
Tôi tận mắt thấy trong mắt Hạ Văn Khiêm thoáng hiện lên sự kinh ngạc, rồi rất nhanh khôi phục bình tĩnh.
“Anh tin đứa bé này là của anh không?” Giọng tôi run run.
Lông mày anh khẽ cau lại, “Tại sao lại không tin?”
Tôi hỏi: “Anh không nghi ngờ tôi phản bội anh sao?”
Anh khẽ cười bất lực: “Anh không tự tin với bản thân mình đến vậy sao?”
“Tại sao em lại nghĩ anh không tin em?” Anh hỏi lại.
Tôi cúi đầu, ánh mắt ảm đạm, “Bởi vì trước đây… chưa từng có ai tin tôi cả.”
Trước đây ở nhà họ Giang, rõ ràng là con chó của Giang Thời Thanh làm vỡ bình hoa, nhưng lại vu cho tôi.
Giang Thời Niệm lén bán trang sức của mẹ ruột mình, bị phát hiện rồi lại vu là tôi ăn cắp.
Không ai tin tôi, kể cả ba tôi.
Ông ấy cầm dây xích dắt chó mà quất lên người tôi.
Dây xích không to, nhưng quật vào người vẫn rất đau.
Sau khi đánh, ông còn nhốt tôi trong tầng hầm, bỏ đói tôi suốt hai ngày.
Ông ấy không yêu tôi, thậm chí tôi nghĩ ông hận tôi.
Chuyện như vậy, suốt mười năm ở nhà họ Giang, đã lặp đi lặp lại quá nhiều lần.
Lúc nhỏ tôi không dám phản kháng, lớn lên rồi biết phản kháng thì chỉ nhận lại ánh mắt khinh thường và những lời miệt thị.
Cho nên đến giờ phút này, khi đối mặt với việc mang thai, tôi sẽ theo phản xạ mà sợ — sợ Hạ Văn Khiêm cũng sẽ không tin tôi.
Thậm chí… đến tôi còn suýt không tin chính mình.
“Anh tin em.”
“Thì Duyệt, anh tin em.”
Ánh mắt anh lúc nói ra hai câu đó vừa trong veo vừa tha thiết.
Tôi sững người, cảm nhận nhịp tim mình đập thình thịch.
“Về nhà trước đi, lạnh lắm, anh sợ em bị cảm.”
Hạ Văn Khiêm bế bổng tôi lên, tôi tựa vào lòng ngực anh — nơi đó ấm áp và khiến tôi cảm thấy vô cùng yên tâm.
12
Gió lạnh thổi cả đêm, cuối cùng tôi vẫn bị sốt và cảm lạnh.
Bốn giờ sáng, Hạ Văn Khiêm lái xe đưa tôi đến bệnh viện.
Tôi không khỏi cảm thấy áy náy — anh vừa từ công tác về, tối lại tăng ca vất vả, sau đó còn phải đi khắp nơi tìm tôi, gần như không ngủ cả đêm, giờ lại đưa tôi vào viện.
“Văn Khiêm… xin lỗi anh.”
Anh dịu dàng sờ trán tôi đang nóng rực, “Sao lại xin lỗi chứ?”
Nhân tiện vào bệnh viện, Hạ Văn Khiêm cũng đăng ký kiểm tra sức khỏe toàn diện cho cả hai.
“Anh kiểm tra luôn, biết đâu bệnh khỏi rồi thì sao.” Anh cười trêu chọc chính mình.
“Em mang thai, đây là chuyện đáng mừng mà.”
Tôi không nói gì, chỉ cúi đầu im lặng.
Thấy tâm trạng tôi vẫn nặng nề, anh dang tay ôm lấy tôi, nhẹ giọng thì thầm bên tai:
“Sợ gì chứ, con là của anh, thì mãi là của anh.”
“Không phải của anh… cũng là của anh.”
Con sao có thể không phải của anh — tôi chỉ từng ngủ với mình anh.
“Văn Khiêm… cảm ơn anh.”
Anh đưa tay vuốt mấy sợi tóc lòa xòa trước mặt tôi ra sau tai, “Vợ chồng với nhau, không cần nói cảm ơn.”
Sau đó, kết quả kiểm tra cũng có rồi…
Quả nhiên, tình trạng vô tinh của Hạ Văn Khiêm đã giảm nhẹ, có tinh trùng tức là tôi có thể mang thai tự nhiên.
Tôi vui, anh còn vui hơn.
“Thì Duyệt, đứa bé này chính là món quà ông trời ban cho chúng ta.”
Hạ Văn Khiêm hào hứng bế tôi lên xoay một vòng, xoay xong lại sợ ảnh hưởng đến em bé trong bụng, vội vàng cẩn thận đặt tôi xuống.
Lần đầu tiên tôi thấy anh vui đến vậy, mắt sáng rỡ như trẻ con.
Nhưng không hiểu sao, tôi lại chẳng thể cười nổi.
Trong lòng tôi vẫn rất rối loạn.