MANG THAI CON CỦA THÁI TỬ GIA
Chương 1
1
Cả kinh thành ai cũng biết Thái tử gia Hạ Văn Khiêm bị vô tinh, không thể có con.
Chuyện này là do đối thủ cạnh tranh giăng bẫy, công khai báo cáo kiểm tra sức khỏe của anh.
Vô tinh — tức là không có một giọt tinh trùng nào.
Dùng trò bẩn thỉu thế này thật sự quá mất mặt.
Dù sao thì con cháu hào môn tương lai không có người thừa kế, lan truyền ra ngoài cũng khá mất thể diện.
Dòng giống nhà họ Hạ xem như chấm dứt ở Hạ Văn Khiêm.
Nhưng bản thân Hạ Văn Khiêm lại chẳng mấy quan tâm, vẫn bận rộn công việc, không gần nữ sắc.
Nhưng chuyện truyền đi, lại biến thành “Hạ Văn Khiêm bị vô tinh, nghi là thích đàn ông”.
Lại bị nghi là bị đối thủ gài bẫy nữa.
Hạ Văn Khiêm vẫn thản nhiên, nhưng ông nội Hạ và bố mẹ anh thì sốt ruột, muốn tìm đối tượng kết hôn cho anh — lúc đó anh đã 27 tuổi.
Vừa bị vô tinh, vừa nghi là gay, lại lạnh lùng nghiêm túc, còn là cuồng công việc.
Mọi người bắt đầu nghi ngờ Hạ Văn Khiêm có vấn đề tâm lý, có khi là biến thái.
Ở giới kinh thành này, có ai dám gả con gái bảo bối cho Hạ Văn Khiêm chứ?
Dù nhà họ Hạ có địa vị hàng đầu ở kinh thành, nhưng tất cả đều khéo léo từ chối.
Chỉ có nhà họ Giang là đồng ý — đồng ý gả tôi, Giang Thì Duyệt, cho Hạ Văn Khiêm theo kiểu liên hôn.
Bởi vì tôi là con riêng không được sủng ái.
Dùng một đứa con riêng để trao đổi lợi ích với nhà họ Hạ, có lẽ là cuộc giao dịch sinh lời nhất mà nhà họ Giang từng làm.
Nhà họ Hạ vui mừng đồng ý.
Nhà họ Giang vốn không có chỗ đứng ở kinh thành, những năm gần đây mới ổn định được.
Nhà họ Hạ liên hôn với nhà họ Giang vốn đã là “hạ mình”.
Tôi – một đứa con riêng – có thể lấy được con trai độc nhất của nhà họ Hạ, lại càng là trèo cao.
Cha tôi chưa từng hỏi ý kiến tôi, bởi vì ý kiến của tôi là thứ vô dụng nhất.
“Gả cho Hạ Văn Khiêm rồi thì sống cho yên ổn, không sinh được con thì thôi, nhà họ Hạ sẽ không bạc đãi con.”
Nói thì hay lắm, ai mà biết gả qua đó rồi sẽ ra sao.
Tôi thầm than trong lòng, nhưng thật ra, tôi cũng rất muốn lấy người nhà họ Hạ.
Ở nhà họ Giang, tôi sống chẳng dễ dàng gì, là con riêng, kết quả của cuộc trăng hoa thời trẻ của cha tôi.
Sau khi mẹ ruột tôi mất, bà từng uy hiếp cha tôi bắt ông phải nhận lại tôi.
Bao năm ở nhà họ Giang, tôi bị khinh thường, chỉ có thể ở trong tầng hầm tối tăm không thấy ánh mặt trời.
Nhưng tôi là kiểu người đơn giản vô tư, không được yêu thương cũng chẳng sao, chỉ cần có cơm ăn không bị đói là được.
Sau này gả về nhà họ Hạ, ít nhất cũng không bắt tôi ngủ dưới tầng hầm chứ.
Vì thế, tôi cũng khá vui vẻ khi được gả cho Hạ Văn Khiêm.
Anh ấy có tiền, đẹp trai, chỉ là không biết người vô tinh như anh có “xài được” không.
2
Trước ngày đăng ký kết hôn với Hạ Văn Khiêm, nhà họ Hạ mời cha và mẹ kế tôi đến biệt thự tổ để ăn cơm.
Thật ra đây là lần đầu tiên tôi gặp Hạ Văn Khiêm.
Tôi ngồi cạnh anh ấy, đẹp trai quá, người còn rất thơm.
Nếu không bị vô tinh, Hạ Văn Khiêm chắc chắn là người đàn ông hoàn hảo.
“Thì Duyệt, cái vòng ngọc này là quà gặp mặt ta và ba Văn Khiêm tặng con.”
Mẹ Hạ Văn Khiêm rất dịu dàng, bà lấy ra một chiếc hộp trang sức bằng gỗ, mở ra lấy chiếc vòng ngọc bích bên trong.
Ngay khi nhìn thấy chiếc vòng, tôi không kiềm được há hốc miệng – chất ngọc này, chắc chắn không rẻ.
Bà cầm tay tôi, đeo vòng vào cổ tay tôi, rất hài lòng.
“Con xem, vừa khít luôn.”
“Cảm ơn bác gái.”
Tôi lễ phép cảm ơn, liếc mắt nhìn sang cha và mẹ kế đang ngồi đối diện — ánh mắt họ nhìn chiếc vòng như muốn phát sáng.
Sau bữa cơm, mẹ Hạ đặc biệt dặn dò Hạ Văn Khiêm đưa tôi về nhà họ Giang.
Tôi ngồi vào ghế phụ chiếc Maybach của anh, trước khi khởi động xe, anh lấy từ túi áo vest ra một chiếc hộp nhẫn, đưa cho tôi.
“Cái này cho em.”
Tôi nhận lấy, mở ra, không kìm được “wow” một tiếng.
Bên trong là chiếc nhẫn kim cương cỡ khoảng 5 carat — phải nói thật là, vừa mở hộp ra, tôi cảm giác mắt mình bị lóa luôn.
“Cái này đắt quá rồi.” Tôi cảm thán.
“Không tổ chức hôn lễ, với em đã là một sự thiệt thòi.”
“Chiếc nhẫn này, em cứ đeo mãi nhé.”
Cuộc liên hôn giữa hai nhà không định tổ chức hôn lễ, một là vì Hạ Văn Khiêm quá bận không có thời gian, hai là chuyện kết hôn này đã bị bàn tán xôn xao từ trước.
Vừa hay, tôi cũng không thích mấy thứ hình thức đó, càng đơn giản càng tốt.
“Hai hôm nay em thu xếp đồ đạc, có thể chuyển đến ở luôn.”
“Mai đăng ký kết hôn xong, anh phải đi công tác nước ngoài một tuần, anh sẽ cho người đến giúp em dọn nhà.”
“Đây là thẻ anh mở cho em, cứ xài thoải mái.”
Nói xong, Hạ Văn Khiêm lại lấy ra một chiếc thẻ ngân hàng màu đen viền vàng, đưa cho tôi.
Ai mà hiểu được ba chữ “xài thoải mái” kia chứa bao nhiêu vàng.
Tôi nhận lấy thẻ, “Cảm ơn anh.”
Còn chưa đăng ký kết hôn mà anh đã hào phóng thế này rồi.
Không hổ là hào môn.
“Sau này là vợ chồng, nói cảm ơn là khách sáo rồi.”
Giọng Hạ Văn Khiêm lúc nào cũng lạnh nhạt, gương mặt anh tuấn xen lẫn chút lạnh lùng, hoàn toàn không nhìn ra cảm xúc gì.
Chỉ tính đến hiện tại, thái độ của nhà họ Hạ và Hạ Văn Khiêm với tôi, đã tốt hơn nhà họ Giang gấp trăm lần.
Ít nhất thì, Hạ Văn Khiêm không giống như lời đồn ngoài kia, là một kẻ biến thái.
Anh ấy cũng khá tốt, tặng tôi nhẫn kim cương, cho tôi tiền tiêu, vậy là người tốt rồi.
Tôi – Giang Thì Duyệt – chính là kiểu người thực tế như thế đấy.
3
Chiều cùng ngày sau khi đăng ký kết hôn với Hạ Văn Khiêm, anh ấy bay ra nước ngoài công tác.
Suốt một tuần liền, tôi không thấy bóng dáng anh đâu.
Tôi biết mấy tiểu thư quý bà trong giới lại sẽ tụ họp chiều trà để cười nhạo sau lưng tôi.
Hai người chị cùng cha khác mẹ của tôi thậm chí còn nhắn tin WeChat đến chọc quê, mỉa mai tôi.
【Vừa kết hôn đã phải ngủ một mình, chẳng lẽ Hạ Văn Khiêm thật sự thích đàn ông?】
【Có khi nào anh ta cố tình ra nước ngoài công tác không?】
Tôi chẳng buồn phản hồi.
Không sao cả, Hạ Văn Khiêm không có ở đây, tôi vẫn ở biệt thự lớn của anh, nằm trên chiếc giường siêu to siêu êm của anh.
Chiếc giường rộng thế này, một mình tôi nằm cực kỳ thoải mái.
Phòng còn có ban công rộng, ánh nắng tràn ngập, tôi không còn phải sống trong tầng hầm tối tăm ở nhà họ Giang nữa.
Tôi còn có thể quẹt thẻ Hạ Văn Khiêm đưa, muốn gì mua nấy.
Chỉ là cũng không dám mua nhiều, sợ anh sẽ chê tôi hoang phí.
Cứ thế tôi sống tự tại cả tuần, cho đến khi Hạ Văn Khiêm quay về.
Tôi còn đặc biệt nhờ dì giúp việc chuẩn bị một bàn đầy món ngon, nhưng đến tám giờ tối vẫn chưa thấy bóng dáng anh đâu.
Anh nói máy bay đáp lúc sáu giờ, giờ này vẫn chưa về chắc là đi ăn tối với bạn rồi.
Hơi có chút thất vọng, nhưng tôi cũng không nghĩ nhiều.
Đang chuẩn bị ăn một mình thì Hạ Văn Khiêm về đến.
Tài xế giúp anh kéo hành lý từ phía sau vào, Hạ Văn Khiêm sải bước vào nhà, phong trần mệt mỏi hiện rõ trên gương mặt.
“Máy bay bị trễ một tiếng nên về muộn.”
“Em ăn chưa?”
Tôi lắc đầu, “Chưa, em đợi anh.”
Hạ Văn Khiêm rửa tay xong liền ra bàn ngồi, thấy tôi vẫn đứng đó, anh ngạc nhiên hỏi: “Sao không ngồi ăn cùng anh?”
“À à, được ạ.”
Tôi vẫn chưa quen lắm, vì ở nhà họ Giang, tôi đâu được phép ngồi ăn cùng bàn.
Trên bàn ăn, tôi và Hạ Văn Khiêm đều im lặng dùng bữa, tôi cũng không biết nên nói gì.
Làm vợ thế này, có chút lúng túng.
“Anh thấy tuần rồi em chỉ tiêu có mấy vạn.” Hạ Văn Khiêm đột nhiên mở lời, giọng vẫn bình thản như thường.
Tôi vội giải thích, giọng hơi lắp bắp, “Em chỉ mua ít quần áo với trang sức, chắc sau này không mua nhiều nữa đâu.”
Hạ Văn Khiêm nghĩ tôi tiêu hoang sao?
Anh đặt đũa xuống, nhìn tôi: “Ý anh là, em tiêu quá ít. Mua cái túi cũng hơn mấy vạn rồi còn gì.”
Tôi dè dặt nói: “Em sợ tiêu nhiều sẽ không hay.”
Hạ Văn Khiêm nới lỏng cà vạt, “Có gì mà không hay, em là vợ anh, tiêu tiền của anh là chuyện đương nhiên.”
“Tốc độ em tiêu tiền sao đuổi kịp tốc độ anh kiếm được?”
Anh tiện tay cởi luôn hai nút áo trên cùng, để lộ xương quai xanh mờ mờ ảo ảo.
“Yên tâm mà xài đi, thẻ không có hạn mức đâu.”
Mấy câu này thật sự quá êm tai, tôi nuốt nước bọt, gật đầu, “Vâng.”
Chắc là Hạ Văn Khiêm đói thật, ăn tối xong thấy rõ anh ăn rất nhiều.
Tôi cứ nhìn mãi xương quai xanh mờ ẩn của anh, ngực rắn chắc săn chắc dưới lớp sơ mi trắng, rõ ràng mặc đồ mà vẫn thấy body anh rất ngon.
Tôi lại nuốt nước bọt.
Hình như… tôi cũng hơi đói rồi.
4
Buổi tối, tôi và Hạ Văn Khiêm nằm chung giường, quay lưng vào nhau.
Trên giường đột nhiên có thêm người, tôi không quen lắm.
Ban đầu tôi nghĩ chúng tôi sẽ ngủ riêng, nhưng anh không nhắc gì, tôi cũng chẳng dám hỏi.
Tắt đèn rồi, tôi trằn trọc mãi vẫn không ngủ được, không hề thấy buồn ngủ.
Nghe tiếng Hạ Văn Khiêm trở mình, tôi tưởng anh đã ngủ.
Tôi cũng trở mình theo, không ngờ vừa quay người lại thì chạm ngay ánh mắt sâu thẳm đầy mê hoặc của anh.
Hạ Văn Khiêm vẫn thức, đang mở mắt nhìn tôi.
Ánh mắt bất ngờ giao nhau khiến tôi luống cuống, vội né tránh, không biết nên nhìn đi đâu.
“Làm không?” Hạ Văn Khiêm đột nhiên hỏi.
“Hả?”
Có phải cái “làm” mà tôi nghĩ không?
Anh thấy tôi đơ người, lại nói: “Giờ chúng ta là vợ chồng, có thể làm.”
“Nhưng nếu em không muốn, anh cũng không ép.”
Giọng anh trầm ấm, cuốn hút lạ kỳ, dù nói rất bình thản mà sao nghe cứ như đang quyến rũ tôi vậy?
Đều là người trưởng thành, có nhu cầu sinh lý là bình thường.
Nhưng mà, Hạ Văn Khiêm… có được không?
Anh chẳng phải bị vô tinh sao? Mà khoan, vô tinh không có nghĩa là bất lực.
Không thể có con, không có nghĩa là không thể “làm”.
Tôi chỉ cảm thấy tai mình nóng bừng, khẽ đáp trong thẹn thùng:
“Làm.”
Thật ra tôi thèm thân thể anh từ lâu rồi.
Tôi dè dặt hỏi: “Có thể… không bật đèn được không?”
“Được.”
Đó là lần đầu tiên của tôi và Hạ Văn Khiêm.
Anh dịu dàng hơn tôi tưởng, dù vẫn rất đau.
Chiếc vòng ngọc bích trên tay tôi dần nóng ran lên.
Thứ “vừa vặn” không chỉ là chiếc vòng.
Xem ra, anh chỉ bị vô tinh, chứ không phải là không làm được.
Không biết qua bao lâu, Hạ Văn Khiêm bế tôi vào phòng tắm tắm rửa sạch sẽ, cuối cùng tôi mệt quá thiếp đi luôn.