Hôn Lễ Này, Tôi Không Phải Vai Phụ
Chương 6
Tôi bắt buộc phải tìm được bằng chứng, nếu không ra tòa, số tiền này rất có khả năng bị tính là chi tiêu chung của vợ chồng, đến lúc đó càng có lý cũng khó mà nói rõ được.
Mẹ tôi thấy tôi vò đầu bứt tai trước đống sao kê ngân hàng, liền đưa cho tôi một cốc sữa nóng.
“Đừng vội, kiểu gì chả có cách.”
“Nó đã làm thì không thể không để lại manh mối.”
Tôi thở dài.
“Mẹ, lúc đó con tin anh ta quá, còn chẳng thèm bắt viết giấy nợ.”
“Đứa ngốc này.”
Mẹ tôi xoa đầu tôi.
“Đi một ngày đàng học một sàng khôn, sau này sẽ tốt thôi.”
Bà ngồi cùng tôi một lúc, đột nhiên nhớ ra điều gì đó.
“Đúng rồi, con có nhớ lúc nó mượn tiền, là nhắn tin WeChat hay gọi điện thoại không?”
Tôi cố gắng nhớ lại.
“Hình như… là WeChat.”
“Lúc đó anh ta đang đi công tác, gửi cho con mấy đoạn ghi âm rất dài, nói dự án quan trọng cỡ nào, lỗ hổng vốn lớn ra sao, nói đến mức rơi nước mắt.”
Mắt mẹ tôi sáng lên.
“Tin nhắn ghi âm còn không?”
Tôi vội vã lôi điện thoại ra, mở lịch sử trò chuyện với Cao Tuấn.
Ký ức đáng tởm đó khiến tôi cảm thấy buồn nôn về mặt sinh lý.
Tôi cố nhịn sự khó chịu, lướt lên trên rất lâu, cuối cùng cũng tìm thấy.
Lịch sử trò chuyện cuối năm ngoái.
Mấy đoạn ghi âm dài đó, vẫn nằm im lìm ở đấy.
Tôi bấm phát.
Giọng nói đầy nam tính của Cao Tuấn, mà lúc này nghe lại vô cùng đạo đức giả, vang lên từ loa điện thoại.
“Nguyệt Nguyệt, em nhất định phải giúp anh, dự án này với anh rất quan trọng, nó quyết định việc anh có được thăng chức hay không…”
“Chỉ 5 vạn thôi, xoay vòng một tháng, tháng sau có tiền thưởng anh sẽ lập tức trả cả gốc lẫn lãi cho em…”
“Anh chỉ có em thôi Nguyệt Nguyệt, chỉ có em mới vô điều kiện tin tưởng anh, ủng hộ anh…”
Nghe những lời này, tôi chỉ muốn cười nhạt.
Mẹ tôi lại nghe rất kỹ.
Nghe xong, bà bảo tôi lưu lại mấy đoạn ghi âm này, cùng với những tin nhắn văn bản trước và sau đó, để làm bằng chứng.
“Đây chính là bằng chứng trực tiếp nhất.”
“Nó nhắc rõ chữ ‘mượn’, nhắc chữ ‘trả’, đây chính là quan hệ vay mượn cá nhân, chứ không phải tài sản chung của vợ chồng.”
“Còn việc nó đưa tiền cho ai, đó là việc của nó, không liên quan gì đến tính chất của khoản vay này.”
“Chỉ cần nó thừa nhận đã nhận tiền, thì nó bắt buộc phải trả.”
Nghe xong phân tích của mẹ, lòng tôi bỗng chốc vững vàng.
Đúng vậy, sao tôi phải mất công chứng minh dòng tiền đi đâu?
Tôi chỉ cần chứng minh, đây là một khoản vay.
Giải quyết xong nỗi lo canh cánh, tâm trạng tôi nhẹ nhõm hẳn.
Buổi tối, tôi định quay lại căn nhà tân hôn một chuyến, lấy vài món đồ dùng cá nhân và giấy tờ quan trọng.
Bố mẹ không yên tâm, kiên quyết đòi đi cùng tôi.
Chúng tôi cố tình chọn giờ Cao Tuấn đáng lẽ phải đang đi làm.
Dùng chìa khóa mở cửa, trong nhà không có ai.
Đồ đạc bên trong vẫn giữ nguyên dáng vẻ lúc chúng tôi rời đi.
Chữ Hỷ đỏ chót trên tường trông thật chói mắt.
Tôi không có thời gian để cảm thương, đi thẳng vào phòng ngủ, bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Bố mẹ tôi thì giúp dọn dẹp ở phòng khách.
Đột nhiên, bố gọi tôi từ trong phòng làm việc.
“Thẩm Nguyệt, con ra đây một chút.”
Tôi bước tới, thấy bố đang đứng trước bàn làm việc, trên tay cầm một tờ giấy.
“Con xem cái này là gì?”
Tôi nhận lấy xem, là một tờ sao kê thẻ tín dụng.
Là của Cao Tuấn.
Bình thường anh ta toàn dùng sao kê điện tử, tờ giấy này chắc là ngân hàng có chương trình gì đó, thỉnh thoảng mới gửi một lần, bị anh ta tiện tay kẹp vào sách rồi quên khuấy đi.
Tên trên sao kê, là Cao Tuấn.
Còn số tiền nợ trên đó, khiến tôi hít một ngụm khí lạnh.
8 vạn 7 ngàn 3 trăm 26 tệ.
Đây mới chỉ là một thẻ.
Trái tim tôi giật thót, chìm thẳng xuống đáy.
Thói quen chi tiêu của Cao Tuấn, tôi luôn tự cho là mình rất hiểu.
Anh ta chưa bao giờ mua đồ hiệu, ăn mặc giản dị, trước mặt gia đình tôi luôn tỏ ra rất tiết kiệm.
Sao lại nợ nhiều tiền thế này?
Mẹ tôi cũng bước tới, bà cầm lấy tờ sao kê, xem kỹ từng dòng một.
Chân mày bà càng lúc càng nhíu chặt.
“Con xem mấy khoản tiêu xài này.”
Bà chỉ vào mấy dòng ghi chú.
“Trang sức ‘Kim Chí Tôn’, 1 vạn 8.”
“Mỹ phẩm ‘La Mer’, 9 ngàn 2.”