Chiếc Rương Không Nên Mở
Chương 6
10.
Một tháng tiếp theo, đã xảy ra rất nhiều chuyện.
Chú Trương giúp tôi nộp đơn khởi kiện.
Đòi lại cổ phần và lợi nhuận cổ tức, giá trị tranh chấp một nghìn hai trăm vạn.
Đồng thời báo cảnh sát. Hành vi giả mạo chữ ký thay đổi đăng ký cổ phần, nghi ngờ chiếm đoạt tài sản.
Trần Thiệu Hằng giả mạo chữ ký của tôi để thế chấp tài sản, xử lý theo vụ án khác.
Nhà họ Trần hoảng rồi.
Tuần thứ nhất, Trần Thiệu Hằng mỗi ngày gọi hơn chục cuộc.
“Chúng ta nói chuyện được không? Em ra giá đi.”
Tôi cúp máy.
Tuần thứ hai, mẹ chồng nhờ người chuyển lời.
“Chỉ cần rút đơn kiện, điều kiện gì cũng được.”
Tôi không trả lời.
Tuần thứ ba, em chồng Trần Tư Vũ đến tìm tôi.
Biểu cảm trên mặt cô ta hoàn toàn khác ba năm trước.
Ba năm trước cô ta đến mượn vòng vàng của tôi, cười hì hì: “Chị dâu, cho em mượn đeo hai ngày.”
Bây giờ cô ta đứng trước mặt tôi, tay run lên.
“Chị dâu.”
Cô ta gọi tôi là chị dâu.
Trước đây cô ta gọi tôi là “Lâm Vãn”, có lúc thậm chí không gọi tên.
“Chị dâu, cái đó… cái vòng, dây chuyền, nhẫn… em trả chị.”
Cô ta lấy ra ba hộp trang sức từ trong túi.
Mở ra.
Vòng còn.
Dây chuyền còn.
Nhẫn còn.
Tôi nhìn những thứ đó.
Tiền dưỡng già của mẹ tôi.
Toàn bộ gia sản.
Bị cô ta “mượn” suốt ba năm.
Đeo trên tay đăng vòng bạn bè, nói “mẹ tặng”.
“Còn cái này nữa.”
Cô ta lại lấy ra một phong thư.
“Ba vạn. Xem như… tiền lãi.”
Tôi nhìn phong thư đó.
“Cô biết những món trang sức này được làm từ tiền gì không?”
Cô ta cúi đầu.
“Tiền dưỡng già.”
“Đúng. Tiền dưỡng già. Toàn bộ.”
“Sau khi làm xong những món trang sức này, trong thẻ ngân hàng của bà chỉ còn ba nghìn bốn trăm tệ.”
“Bà ấy một mình sống ở huyện nhỏ, gãy xương cũng không thuê nổi người chăm tốt, vì tiền tiết kiệm của bà đều đang ở trên tay cô đeo.”
Mặt em chồng đỏ bừng.
“Tôi nhận lại đồ.”
Tôi cầm lấy ba hộp trang sức.
Đẩy phong thư đựng ba vạn tệ trả lại.
“Tiền không cần.”
“Nhà họ Trần các người nợ tôi, không phải ba vạn tệ là bù được.”
Em chồng há miệng.
Không nói gì.
Rời đi.
Tuần thứ tư.
Giấy triệu tập của tòa án được gửi đến nhà họ Trần.
Cùng ngày, mẹ chồng đến.
Bà không đến một mình.
Dẫn theo Trần Thiệu Hằng.
Hai người đứng trước cửa căn nhà thuê của tôi.
Tóc mẹ chồng bạc đi không ít. Chưa đến một tháng.
“Lâm Vãn.”
Giọng bà khàn đi.
“Mẹ cầu xin con.”
Tôi dựa vào khung cửa, nhìn bà.
“Công ty là mạng sống mà bố con để lại.”
Bà nói.
“Nếu thua kiện, công ty sẽ xong đời.”
“Bố chồng con tuy đã làm sai, nhưng ông ấy đã mất rồi. Con hãy tha cho ông ấy đi.”
Tha cho ông ấy.
“Bà đã tha cho bố tôi chưa?”
Tôi hỏi.
“Bố tôi bỏ ra sáu mươi vạn. Chồng bà đã xóa tên ông khỏi danh sách cổ đông.”
“Sau đó các người dùng số tiền đó, xây nhà, mua xe, cho con trai bà đi học, cho con gái bà của hồi môn ba mươi tám vạn.”
“Mẹ tôi một mình ở huyện nhỏ, gãy chân nằm viện, bà nói ‘bảo bà thuê người chăm’.”
“Bà ấy chết rồi, bà nói ‘làm tang đơn giản thôi, đừng tốn nhiều tiền’.”
Tôi nhìn bà.
“Bà biết vì sao mẹ tôi nghèo không?”
“Bởi vì tiền của bà ấy bị các người lấy mất.”
Chân mẹ chồng mềm nhũn.
Bà thật sự quỳ xuống.
“Lâm Vãn, mẹ cầu xin con ——”
“Bà không cần quỳ.”
Tôi ngồi xổm xuống, nhìn ngang tầm mắt bà.
“Mẹ tôi cũng từng quỳ.”
“Bà quỳ ở hành lang bệnh viện, cầu xin bác sĩ cho bà kéo dài thêm một tháng hóa trị. Vì bà muốn sống thêm một thời gian, muốn chờ xem tôi có sống tốt không.”
“Bà không chờ được.”
“Nhưng bà đã để lại cho tôi cái rương hồi môn.”
Tôi đứng dậy.
“Trong rương, thứ đáng giá nhất không phải là vàng.”
Tôi nhìn mẹ chồng.
“Mà là chứng cứ.”
“Mẹ tôi dùng sức lực cuối cùng để bảo vệ tôi.”
“Nhà họ Trần các người dùng hai mươi năm để ức hiếp bố tôi, mẹ tôi và tôi.”
“Bây giờ, đến lúc phải trả rồi.”
Tôi đóng cửa lại.
Bên ngoài, có người đang khóc.
Tôi quay người đi vào bếp.
Rót cho mình một cốc nước.
Uống hết.
Tay không run.