Anh Tưởng Tôi Không Dám Rời Đi

Chương 5



“Không cần.”

Khương Vãn sốt ruột: “Bọn họ giội nước bẩn lên người cậu rồi mà cậu bảo không cần?”

Tôi trả điện thoại lại: “Cứ để bọn họ diễn tiếp.”

Bà nội Thẩm nhìn tôi: “Cháu nhịn được sao?”

Tôi đáp: “Bảy năm cháu còn nhịn được, huống chi là một lát.”

Lại có người bước vào: “Phu nhân, anh Lục đến, đang ở ngoài cửa nói muốn gặp người.”

Thẩm Duật đứng dậy: “Để tôi ra.”

Tôi cản anh lại: “Để tôi đi gặp.”

Khương Vãn bám theo: “Tớ cũng đi, hôm nay tớ phải phun vỏ hạt dưa vào mặt anh ta mới được.”

***

Bên ngoài cổng lớn nhà họ Thẩm, Lục Cảnh Xuyên mặc bộ lễ phục chú rể, bông hoa cài trên ngực đã lệch.

Thấy tôi, câu đầu tiên của anh ta không phải là xin lỗi.

“Hứa Đường, em quậy đủ chưa?”

Tôi đứng bên trong cánh cổng: “Chưa.”

Anh ta cố nén giận: “Theo anh về đi. Bây giờ vẫn còn vớt vát được.”

“Lâm Vi chẳng phải đã lên sân khấu rồi sao?”

“Đó là kế kế sách tạm thời.’’

“Kế sách tạm thời của nhà họ Lục các anh cũng nhiều thật đấy. Sảnh tiệc cưới có thể cho cô ta, váy cưới có thể cho cô ta, vị trí cô dâu cũng có thể để cô ta ngồi trước.”

Sắc mặt Lục Cảnh Xuyên xám xịt: “Em nhất thiết phải nói khó nghe như vậy sao?”

Khương Vãn xen vào: “Chê khó nghe thì đừng làm chuyện khó coi.”

Lục Cảnh Xuyên nhìn chằm chằm vào tôi: “Anh biết em và Thẩm Duật lĩnh chứng chỉ là giả. Em chỉ muốn kích thích anh đúng không? Được, em thắng rồi. Bây giờ anh đến đón em.”

Tôi hỏi: “Dựa vào đâu anh nghĩ là giả?”

“Em yêu anh bảy năm. Em vì anh đến cả mạng sống cũng không cần. Sao em có thể quay ngoắt sang gả cho người khác được?”

Mỗi câu anh ta nói, vết thương cũ trên lưng tôi lại như bị người ta dùng dao cùn cạo qua.

Tôi chưa kịp mở miệng, Thẩm Duật từ trong cửa bước ra.

“Bởi vì cuối cùng cô ấy cũng nhận ra, anh không xứng.”

Lục Cảnh Xuyên chỉ tay vào anh: “Đây là chuyện giữa tôi và Hứa Đường, không đến lượt anh xen vào.”

Thẩm Duật bước đến bên cạnh tôi: “Cô ấy là vợ tôi.”

Lục Cảnh Xuyên bật cười mỉa mai: “Vợ? Thẩm Duật, anh có biết sau lưng cô ấy xấu xí đến mức nào không? Cả một mảng sẹo bỏng lớn, mùa hè còn chẳng dám mặc váy hở lưng. Anh thật sự không để tâm sao?”

Khương Vãn lao lên định đánh người, nhưng bị tôi kéo lại.

Tôi nhìn Lục Cảnh Xuyên: “Nên anh luôn để tâm đúng không?”

Lục Cảnh Xuyên khựng lại, vội vàng giải thích: “Anh không có ý đó.”

“Vậy anh có ý gì?”

“Anh chỉ muốn cho anh ta biết, em không hoàn hảo như anh ta nghĩ.”

Thẩm Duật chợt đưa tay, kéo lại chiếc khăn choàng cho tôi.

“Cô ấy không cần phải hoàn hảo.”

Chút máu trên mặt Lục Cảnh Xuyên dần dần rút đi.

Thẩm Duật nhìn anh ta: “Cô ấy từng cứu anh, vậy mà anh lại lấy vết thương của cô ấy ra để làm nhục. Lục Cảnh Xuyên, từ hôm nay trở đi, đừng đến trước cửa nhà họ Thẩm gọi tên cô ấy nữa.”

Lục Cảnh Xuyên còn định nói gì đó thì điện thoại reo lên. Anh ta bắt máy, sắc mặt lập tức thay đổi.

 

“Sao lại nói khách sạn giữ người của chúng ta? Ghi chép gì cơ? Ai cho phép họ kiểm tra?”

Tôi quay lưng bước vào trong. Lục Cảnh Xuyên hét lên phía sau: “Hứa Đường, là em làm đúng không?”

Tôi không ngoảnh đầu lại. Khương Vãn đáp thay tôi: “Là tổ tông của anh đấy.”

***

Đám cưới nhà họ Lục trở thành trò cười của cả thành phố. Video Lâm Vi lên sân khấu xoa dịu khách mời bị lan truyền khắp nơi. Có người bảo cô ta si tình, có người bảo cô ta mặt dày.

Người chửi rủa cay nghiệt nhất lại chính là họ hàng của Lục Cảnh Xuyên.

Bởi vì hôm đó khách sạn không nể mặt nhà họ Lục, sảnh Vân Lan vừa hết giờ là ngừng phục vụ, còn đặt hẳn hồ sơ hủy đặt chỗ trước mặt bố Lục Cảnh Xuyên.

Tôi không đến hiện trường, nhưng hôm sau lại nhận được điện thoại từ bố Lục.

“Hứa Đường, ra ngoài nói chuyện đi.”

Tôi đáp: “Không cần thiết.”

Giọng bố Lục trầm ổn hơn Lục Cảnh Xuyên, và cũng giỏi tạo áp lực hơn: “Chuyện của cháu và Cảnh Xuyên, nhà họ Lục quả thực có chỗ làm không chu toàn. Nhưng cháu làm nhà họ Lục bẽ mặt trước đám đông, món nợ này kiểu gì cũng phải tính.”

“Trước đám đông sao?”

“Cháu bảo khách sạn tung hồ sơ ra, chẳng phải là muốn khách khứa chê cười nhà họ Lục?”

“Hồ sơ là do chính con trai bác để lại. Trò cười cũng là do anh ta tự chuốc lấy.”

Bố Lục im lặng vài giây: “Hứa Đường, cháu còn trẻ, đừng tưởng gả vào nhà họ Thẩm là có thể kê cao gối ngủ yên. Nhà họ Thẩm quy củ rất lớn, xuất thân như cháu, không đứng vững được đâu.”

Tôi nhìn bữa sáng trên bàn. Là cháo do chính tay bà nội Thẩm dặn nhà bếp nấu.

“Bác Lục, bác gọi cho cháu chỉ để nói chuyện này?”

“Phía nhà họ Lâm đang rất không vui. Vi Vi là hòn ngọc quý của nhà họ, hôm qua bị cháu làm cho không còn mặt mũi gặp ai. Cháu đi xin lỗi con bé một tiếng, chuyện này coi như cho qua.”

Tôi suýt bật cười: “Bảo cháu đi xin lỗi cô ta?”

“Đúng. Cháu xin lỗi Vi Vi, cho Cảnh Xuyên một lối thoát. Hai nhà sau này gặp mặt cũng dễ coi hơn.”

“Cháu đã kết hôn rồi.”

Giọng bố Lục cuối cùng cũng nhuốm vẻ mất kiên nhẫn: “Hứa Đường, kết hôn rồi vẫn có thể ly hôn. Cháu và Thẩm Duật chỉ là bốc đồng nhất thời. Trong lòng Cảnh Xuyên vẫn có cháu, cháu đừng tự bít đường lui của mình.”

Thẩm Duật ngồi đối diện, ngước mắt nhìn tôi.

Chương tiếp
Loading...